⬅ Trước Tiếp ➡
Quý Từ ở ban khác thực sự có thể với tới hai chữ tinh anh, điểm khác biệt duy nhất chính là toán học.
Nếu không phải vì đi cửa sau, Quý Từ biết bản thân không thể vào được lớp 1.
Nghĩ đến bản thân mình cũng là người có đặc quyền, Quý Từ càng thêm cố gắng, chỉ là tìm mãi cũng không giải được đáp án, càng thêm đau đầu.
Đột nhiên ‘bang’ một tiếng, ai đó đạp cửa phía trước ra.
Cả lớp đang yên tĩnh học bài đều bị giật mình, ngẩng đầu nhìn lên.
Một học sinh nam.
Quý Từ chỉ thoáng nhìn, Kẹo Bông Gòn ngồi bên cạnh kích động giữ chặt tay cô, cuống cuồng thì thầm với Quý Từ:
“Cậu ấy… là chủ nhân của bàn trống cuối lớp, Khương Hình.”
Khương Hình, tên thật hay.
Quý Từ nhẩm thầm trong lòng một lần, tiếp tục cúi xuống làm bài.
Hai tay nam sinh để trong túi, trên người cậu mặc một áo hoodie màu đen lạnh lẽo giống như màu tóc.
Mang theo ánh mắt ngạo mạn quét quanh lớp một vòng, ngữ khí không kiên nhẫn, giọng nói trầm thấp, hỏi: “Ai là Quý Từ?”
Quý Từ mất hai giây mới phản ứng lại, người này đang gọi cô sao?
Quý Từ ngừng bút, ngẩng đầu nhìn đối phương, đáp: “Tôi là Quý Từ. Cậu có chuyện gì?”
Cả phòng càng yên tĩnh.
Học sinh mới chuyển đến người đẹp da trắng, không ngờ lại mạnh mẽ như vậy.
Khương Hình đánh người không phân biệt nam nữ.
Cậu ta nhìn Quý Từ, sau đó đi thẳng đến, đạp mạnh vào bàn học của cô, làm cho sách vở trên bàn rơi tán loạn dưới đất.
Khương Hình lấy thẻ học sinh từ trong túi ra, ném thẳng vào mặt Quý Từ, lạnh lùng nhìn đối phương rồi để lại một câu: “Tự giải quyết cho tốt”. Sau
đó nghênh ngang bước ra ngoài.
Học sinh trong phòng bị hoảng sợ giật mình, giống như những chú chim nhỏ không dám thở mạnh.
Từ khi lên cấp ba, Khương Hình luôn là học sinh của lớp 1. Cho dù lớp học này thực hiện chế độ loại trừ, nhưng Khương Hình chưa bao giờ bị loại ra khỏi lớp.
Lý do không phải do thành tích của cậu ấy tốt mà bởi vì cậu ấy có gia thế, bối cảnh gia đình đủ để cho cậu ấy tùy ý làm loạn.
Quý Từ da mặt mỏng, làn da giống như trứng gà bị bóc vỏ, khiến cho vết cắt của tấm thẻ lúc bị ném xẹt nhanh qua mặt lúc này lộ ra vô cùng rõ ràng.
Quý Từ trầm mặc cầm tấm thẻ lên, duỗi tay nhặt lại sách vở đang nằm lung tung dưới đất.
Kẹo Bông Gòn bị kinh hãi, rất lâu sau mới phản ứng lại, nhanh chóng giúp cô thu dọn đồ dùng, đặt lại trên bàn, thêm cả các bạn học xung quanh cũng giúp cô thu dọn.
Lớn lên xinh đẹp sẽ nhận được nhiều ưu ái, Quý Từ nhìn xinh xắn như vậy, tất nhiên sẽ có rất nhiều người tình nguyện hết lòng che chở cho cô.
“Quý Từ… mặc dù trước đây Khương Hình chưa từng bắt nạt bạn trên lớn như vậy nhưng lần này cậu ấy làm vậy thật quá đáng, đợi chút nữa mình sẽ đến văn phòng nói chuyện với chủ nhiệm, giúp cậu tố giác cậu ấy.”
Quý Từ nói: “Không cần.” Tạm dừng một chút rồi nói thêm: “Cảm ơn lớp trưởng.”
Lớp trưởng im lặng, ý tốt bị từ chối khiến cho khuôn mặt tuấn tú bỗng đỏ lên, cho dù ngồi xuống nhưng vẫn lo lắng quan sát xung quanh, vừa chăm chú nhặt sách của Quý Từ lên.

⬅ Trước Tiếp ➡