Chương 1006
Thôi Duy Thành nhấc nhấc hộp gấm tɾong tay, cười nói "Cũng không phải đồ vật gì hiếm lạ, là một số dược liệu Trung Quốc tôi thu mua ở phương Bắc trước đây, niên đại tốt, lại là hoang dã, cô cứ cầm về bồi bổ cơ thể."
Diệp Ninh nghe nói là dược liệu hoang dã, càng không tiện nhận.
Thôi Duy Thành thông minh đến nhường nào, liếc mắt một cái đã nhìn ra sự không thoải mái của Diệp Ninh, lập tức sảng khoái cười nói "Cứ cầm lấy đi, cũng không phải thứ gì quý giá, ngoài một cây sâm núi hoang dã hai mươi năm tuổi ra, còn lại là ít h0àng kỳ và đương quy hoang dã thôi."
"Trước đây tôi thu mua được không ít ở Đông Bắc, nhà tôi có người lớn tinh thông dược thiện, những nguyên liệu này cô cứ cầm về, dù là hầm gà hay hầm bồ câu, đều rất bổ khí huyết, hơn nữa người lớn tuổi ăn nhiều dược thiện cũng cực kỳ tốt cho sức khỏe."
Diệp Ninh cũng hiểu, với gia thế của Thôi Duy Thành, những dược liệu hoang dã này đối với ông ta mà nói, giá trị cũng tương đương với giá trị của số trái cây này đối với cô.
Sau khi nghĩ thông suốt, Diệp Ninh cũng không tiện từ chối nữa, đành đưa hộp quà đan bằng tre đang xách trên tay qua "Vậy thì ông cũng phải nhận lễ Trung thu này của tôi, bên tɾong có bánh trung thu và trái cây tươi, tuy không đắt đỏ gì, nhưng cũng là chút tấm lòng."
Thôi Duy Thành nhận lấy hộp quà rồi tiện tay đưa cho người lái xe bên cạnh, sau đó cười nói "Tôi đương nhiên phải nhận rồi, từ lần trước tôi nếm thử nho cô bán cho Vưu tiên sinh xong, bây giờ tôi vẫn còn có thể nhớ lại vị ngọt thơ๓ của loại nho đó. Vừa hay cách đây không lâu vợ và con gái tôi đều về nước rồi, họ cũng thích ăn trái cây, lần này tôi vừa vặn mượn hoa hiến Phật."
Diệp Ninh nghe vậy vội nói "Trong này có loại nho trước đây đó, nếu chị dâu và cháu gái nhỏ thích ăn, chỗ tôi vẫn còn giữ lại rất nhiều, ông đợi tôi một chút, tôi sẽ đi lấy thêm một giỏ nữa cho ông."
Ban đầu Diệp Ninh cũng không có ý định nịnh nọt hay lấy lòng Thôi Duy Thành, nhưng món quà đối phương tặng quả thật quá quý giá.
Hoàng kỳ, đương quy thì không sao, nhưng sâm núi hoang dã hai mươi năm tuổi, chỉ nghe thôi cô đã cảm thấy rất nặng̝ lòng rồi.
Ngay cả khi Đông Bắc là một vùng đất quý, hiện giờ vẫn chưa bị khai thác quá mức, nhưng sâm núi hoang dã là thứ từ xưa đến nay đều rất có giá trị.
Diệp Ninh không phải kiểu người thích chiếm tiện nghi của người khác, giá trị quà tặng giữa hai bên chênh lệch quá lớn, ngoài việc cảm thấy không thoải mái, cô luôn muốn tìm cách bù đắp lại từ những chỗ khác.
Nói xong, không đợi Thôi Duy Thành lên tiếng, Diệp Ninh liền quay đầu nhìn sang Cố Kiêu bên cạnh "Cố Kiêu, anh đến nhà chị Phương lấy hai thùng trái cây cho ông Thôi, cho nhiều nho vào nhé."
Cố Kiêu lập tức quay về lấy trái cây, Thôi Duy Thành không kịp ngăn cản, chỉ đành nghiêng người chỉ vào khu nhà phía trước "Chuyện trái cây cứ từ từ, chúng ta hãy nói chuyện nhà cửa trước đã. Trước đây đã nói rồi, bên tôi cũng đặc biệt giữ lại cho cô hai căn nhà, vừa hay bây giờ gặp được, tôi dẫn cô qua xem một chút nhé?"