Chương 1017
Người thời này ít nhiều vẫn có chút gia trưởng, trước đây thì không nói, giờ hai người đã xác nhận quan hệ, cùng nhau ra ngoài dạo phố, Cố Kiêu dù thế nào cũng không muốn Diệp Ninh tự mình trả tiền. Dưới nguyên tắc hành xử như vậy, dù tɾong lòng ngại ngùng, nhưng anh vẫn cắn răng nói ra.
Diệp Ninh cầm một xấp tiền dày cộp tɾong tay, cũng ngẩn người một lúc lâu mới h0àn hồn.
Chị Châu đứng một bên cảm thấy lúc này mình thật sự chỉ thiếu hạt dưa để buôn chuyện. Thấy Diệp Ninh đứng im không nhúc nhích, chị liền lên tiếng khen ngợi "Người đàn ông của em không tệ đâu, chắc phải một nghìn đồng đấy nhỉ? Chị làm ở trung tâm thương mại bao nhiêu năm rồi, bình thường hiếm khi thấy ai hào phóng như vậy."
Diệp Ninh không có thói quen nói chuyện riêng tư với người lạ, nghe vậy chỉ cười cười, không nói gì thêm.
Mà nói đi cũng phải nói lại, tuy Diệp Ninh không thiếu chút tiền này, nhưng hành động Cố Kiêu đưa tiền cho cô mua sắm thoải mái vẫn khiến cô vô cùng hài lòng.
Nếu đặt vào thời hiện đại, chẳng phải điều này tương đương với việc một người đàn ông đưa cho bạn một chiếc thẻ, bảo bạn cứ thoải mái quẹt sao?
Sau đó Diệp Ninh thật sự bắt đầu thong thả hai.
Thời kỳ này cũng có nhiều sản phẩm thương mại mang nét duyên dáng riêng. Ở chỗ bán đèn bàn, Diệp Ninh vừa nhìn đã ưng ngay chiếc đèn bàn bày trên quầy.
Chụp đèn thủy tinh màu xanh lá non, đế được chạm khắc hoa văn, xung quanh chụp đèn còn rủ xuống những tua rua màu vàng nhạt hình sóng, đẹp đến nao lòng cô.
Diệp Ninh đưa ngón tay khều khều tua rua trên chụp đèn "Chiếc đèn bàn này bao nhiêu tiền?"
"Ba mươi lăm tệ." Nữ nhân viên nâng chiếc đèn bàn lên trưng bày cho Diệp Ninh xem "Công tắc ở đây còn có thể điều chỉnh độ sáng, mua một cái đặt tɾong phòng thì không gì thích hợp hơn."
Đèn bàn vào thời điểm này thuộc loại đồ dùng khá tiểu tư sản, hầu hết các gia đình đều dùng loại bóng đèn sợi đốt kiểu cũ. Chỉ những người có tiền và không thiếu thú vui cuộc sống mới chịu chi nhiều tiền như vậy chỉ để mua một chiếc đèn bàn.
Rõ ràng, Diệp Ninh chính sữa."
Đèn bàn Diệp Ninh chỉ mua cho mình và Cố Kiêu, không phải cô tiếc tiền không mua cho ba mẹ, mà là họ đã mua xong một đợt ở trung tâm vật liệu xây dựng nội thất từ khi lên kế hoạch sửa sang lại căn nhà ở Nhã Uyển rồi, thật sự không cần cô phải sắm thêm nữa.
Đèn bàn không quá lớn, nữ nhân viên nhận tiền hàng của Diệp Ninh xong, nhanh chóng đóng gói sản phẩm cho cô. Khi Diệp Ninh xách đèn bàn quay về, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Cố Kiêu, người đang vội vã quay lại sau khi đã vận chuyển quạt đïện lên xe.
Cố Kiêu cũng không lãng phí đôi chân dài của mình, ba bước thành hai đã bước đến bên Diệp Ninh, rất tự nhiên nhận lấy hai hộp giấy cô đang xách trên tay, sau đó hỏi chuyện phiếm "Mua đèn bàn à?"
Diệp Ninh cười nói "À, không phải anh bảo em cứ thoải mái tiêu sao? Em thấy chiếc đèn bàn này khá đẹp nên mua hai cái. Lát nữa chúng ta mỗi người một cái, đặt trên tủ đầu giường, đọc sách hay làm gì cũng tiện."
Cố Kiêu vừa nói ra lời đó tɾong lòng đã ngượng ngùng không thôi, giờ nghe Diệp Ninh nhắc lại chuyện này, anh càng thêm ngại ngùng, nghe xong lời cô chỉ biết cười ngây ngô và gật đầụ