Chương 1027
Mắt Vưu Lợi Dân sáng rực, vung tay nói "Hành trưởng Vương nói rồi, nhà ở trấn Lạc Dương có thể được duyệt vay mua nhà the0 tiêu chuẩn của Nhã Uyển, trả trước ba phần, lãi suất như nhaụ Ngày mai ông ấy sẽ sắp xếp, đợi tiền nhà về là nhà của chúng ta có thể bán ngay được rồi "
Tề Phương ôm cánh tay chồng, không kìm được mà nghẹn ngào nói "Em cũng không cầu bán hết, dù chỉ bán được hơn một nửa, để chúng ta thu hồi vốn cũng tốt rồi "
Tề Phương bên này chỉ lo vui mừng, cũng không để ý đến chồng. Ngược lại, Tưởng Quế Hương xót con rể, vừa pha nước mật ong vừa lấy nước cho Vưu Lợi Dân rửa mặt, cũng vất vả không ít.
Mặc dù Vưu Lợi Dân tửu lượng khá tốt, nhưng Tề Phương dù sao cũng đang mang thai, anh ta lúc này lại say bí tỉ như vậy. Tưởng Quế Hương lo lắng anh ta ngủ say sẽ vô tình đạp vào bụng con gái, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bà liền trực tiếp sang phòng bên cạnh lôi đứa cháu trai lớn đang ngủ say như chết dậy.
Tề Hằng thậm chí còn chưa mở mắt, chỉ dụi mắt hỏi "Làm gì thế bà?"
Tưởng Quế Hương dặn dò "Dượng con uống say rồi, bà không yên tâm để dượng ngủ cùng dì con. Con sang ngủ với dượng đi, tối đừng ngủ say quá, chú ý động tĩnh của dượng, đừng để dượng bị đờm nghẹn nhé."
Đối với sự sắp xếp của bà nội mình, Tề Hằng không có chút phản đối nào. Sau khi sang phòng bên cạnh, anh ấy cũng không ngủ ngay được, còn bị Tề Phương kéo đến làm lao công, thay quần áo và lau rửa cơ thể cho Vưu Lợi Dân.
Khác với sự vất vả của nhà họ Vưu, Diệp Ninh sau khi uống chút rượu đã ngủ say sưa suốt cả đêm tɾong trạng thái hơi say, giữa chừng không hề mơ mộng gì. Sáng hôm sau thức dậy, cô lập tức tinh thần sảng khoái.
Hôm nay Vưu Lợi Dân còn phải về trấn Lạc Dương, dù say rượu, nhưng anh ta cũng bị vợ gọi dậy từ sáng sớm.
Vưu Lợi Dân cũng không ngờ hôm qua mình lại say đến mức đó, nghĩ đến mẹ vợ và cháu trai đã không ngủ yên giấc cả đêm vì mình, tɾong lòng anh ta rất áy náy, chỉ đành bảo Tề Phương đưa thêm tiền, mua thêm thịt cá về.
Sau khi gặp Diệp Ninh ở cửa, Vưu Lợi Dân liền nắm chặt tay cô, xúc động nói "Tiểu Diệp, may mà có cô tìm ông Thôi giúp đỡ, nếu không tôi có nói khô cả họng cũng vô ích. Hành trưởng Vương nói rồi, nể mặt ông Thôi, sẽ giải quyết đặc biệt."
Diệp Ninh nghe Vưu Lợi Dân nói vậy, liền biết mọi chuyện đã thành công. Cô vui mừng thay cho đối phương từ tận đáy lòng, đồng thời không quên cười rút tay về "Là anh Vưu tự mình giỏi giang, chứ nếu chỉ dựa vào chú Thôi thì cũng không thành công được đâụ"
Vưu Lợi Dân cười không ngậm được miệng "Vậy cũng phải cảm ơn cô. Từ trước đến nay, cô đã giúp tôi quá nhiều rồi, tôi thật sự không biết phải cảm ơn cô thế nào nữa."
Diệp Ninh cũng cười nói "Khách sáo rồi. Anh mua thêm hàng hóa ở chỗ tôi, đó chính là lời cảm ơn lớn nhất dành cho tôi rồi."
Vưu Lợi Dân vung tay nói "Không thành vấn đề. Nhưng phải đợi khi lô quần áo mùa hè này của tôi bán gần hết rồi, tôi mới có thể đến ủng hộ việc kinh doanh của cô được."
Diệp Ninh mỉm cười nhìn anh ta nói "Không sao đâụ Vừa hay kho hàng quần áo mùa thu của nhà máy chúng tôi vẫn chưa nhiều, còn cần thời gian sản xuấtnữa."