⬅ Trước Tiếp ➡

Trước đây Diệp Ninh tạm coi là ông chủ của Cố Kiêu, anh làm việc cho cô, nhận lương là chuyện hợp lý. Nhưng giờ hai người đã là người yêu, thì anh làm bao nhiêu việc cho cô cũng là điều đương nhiên, không nên nhận tiền từ cô nữa.
Mấy ngày nay Cố Kiêu vốn đã băn khoăn không biết phải nói chuyện này với Diệp Ninh thế nào, dù sao the0 sự hiểu biết của anh về cô, nếu anh mở miệng nói không cần tiền, cô chắc chắn sẽ không vui.
Nhưng lúc này, vì Diệp Ninh đã chủ động nhắc đến, Cố Kiêu cũng nhân tiện nói rõ ràng chuyện này trước.
"Bên em nhiều việc thế này, không lấy lương sao được." Diệp Ninh nghe vậy quả nhiên không kìm được nhíu mày nói. Mặc dù việc trả lương cho bạn trai nghe có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng Cố Kiêu còn có bà nội và em gái phải nuôi, cô đâu thể để anh làm không công cho mình được.
Về điều này, Cố Kiêu rất kiên quyết "Mọi việc bên em đã đi vào quỹ đạo rồi, tôi cũng không cần bận rộn mỗi ngày nữa. Hơn nữa tôi là người yêu của em, dù có chạy việc mỗi ngày cũng là chuyện đương nhiên. Nếu em cứ nhắc đến tiền thì chẳng phải là khách sáo quá sao."
Cố Kiêu đại khái biết Diệp Ninh đang lo lắng điều gì, nhưng cuộc sống của anh cũng không h0àn toàn xoay quanh cô. Hiện giờ anh vẫn đang xây nhà ở trấn Đông, đợi sau này nhà xây xong bán đi, anh ít nhiều cũng sẽ kiếm được một khoản tiền.
Mặc dù số tiền này chẳng đáng là gì so với sự nghiệp của Diệp Ninh, nhưng anh sau này sẽ tiếp tục làm những công việc kinh doanh khác, không nhất thiết phải dựa vào cô mới có thu nhập. Thật sự không cần thiết phải để mối quan hệ giữa hai người vướng bận đến tiền bạc.
Diệp Ninh biết nhiều người tɾong mối quan hệ yêu đương không muốn dính líu đến lợi ích với đối phương. Cố Kiêu có lẽ từ tận đáy lòng lo lắng rằng việc nói chuyện tiền bạc sẽ khiến cả hai bên trở nên tính toán chi li, sau đó không có lợi cho sự phát triển tình cảm.
Diệp Ninh cũng không kiên trì, chỉ quyết định ghi nhớ tɾong lòng. Sau này nếu hai người có thể thành đôi thì không cần nói, nhưng nếu sau này hai người không đi đến cuối cùng, cô sẽ bồi thường cho đối phương một cách khác.
Diệp Ninh đôi khi cũng cảm thấy mình quá bi quan tɾong chuyện tình cảm, nhưng giữa cô và Cố Kiêu có quá nhiều thứ ngăn cách, cô thật sự không dám đặt quá nhiều hy vọng.
Trên đường đến xưởng nội thất, Cố Kiêu nghĩ đến Diệp Ninh sáng nay chưa ăn được mấy miếng, anh dừng xe bên đường hỏi "Có đói không, có muốn ăn chút gì không?"
Sáng sớm thức dậy, Diệp Ninh vì tối qua uống rượu nên không có khẩu vị, mì Cố Kiêu dậy sớm nấu cô cũng không ăn được mấy miếng, ngược lại Mã Ngọc Thư và Diệp Vệ Minh lại rất nhiệt tình hưởng ứng.
Đặc biệt là Mã Ngọc Thư, bà đã lo liệu ba bữa một ngày cho hai cha con này bao nhiêu năm rồi, nay cuối cùng cũng có người tiếp quản, khiến bà vừa thức dậy đã có thể ăn một miếng nóng hổi, tɾong lòng bà sung sướng không kể xiết.
Cũng không phải chỉ vì một bữa sáng này, Mã Ngọc Thư thực chất coi trọng sự chu đáo và biết lo cho gia đình của Cố Kiêụ


⬅ Trước Tiếp ➡