⬅ Trước Tiếp ➡

Sau khi nhận được đïện thoại của Uông tiên sinh, Diệp Ninh đã bảo xưởng sản xuấth0àn thành nốt số hàng tồn kho, sau đó công nhân của hai ca bắt đầu sản xuấtnhững chiếc áo khoác dạ dày dặn mà cô mua về từ thành phố.
May mắn là trước đây mọi người đã quen với việc này, nên lúc này khi may áo khoác dạ dày dặn, tốc độ cũng không hề giảm đi, vẫn duy trì sản lượng một nghìn ba, bốn trăm chiếc mỗi ngày.
Ban đầu Diệp Ninh định sau khi vải len được nhuộm xong sẽ lập tức đến thành phố lấy về, nhưng Thôi Duy Thành gọi đïện đến nói rằng số bông cô nhờ ông ta mua đã mua được rồi, không biết cô cần bao nhiêu nên ông ta đã mua trước một tấn, vài ngày nữa sẽ được vận chuyển về cùng đoàn xe của nhà máy dệt của ông ta.
Diệp Ninh cũng không muốn chạy đi chạy lại nhiều lần, nên cô quyết định đợi bông về rồi sẽ cùng đi thành phố lấy hàng một thể.
Quách Tử Tề quả thật rất đáng tin cậy, tuy hiệu quả nhuộm của vải len và sợi bông khác nhau, nhưng lô vải len của Diệp Ninh nhuộm ra màu sắc lại gần giống với màu vải.
Chiếc xe tải mà Cố Kiêu lái chỉ đủ để chở vải len, một tấn bông của Diệp Ninh vẫn phải mượn xe của nhà máy dệt.
Diệp Ninh nghĩ đến việc Thôi Duy Thành đã không thu tiền nhuộm, giờ lại phải làm phiền đối phương, tɾong lòng cô cũng rất ngại, lập tức bày tỏ ý muốn trả phí vận chuyển.
"Ôi chao." Quách Tử Tề bị lời của Diệp Ninh dọa cho giật mình, vội vàng xua tay "Bà cô ơi, cô đừng hại tôi nữa. Trước đây, chuyện tôi định thu phí nhuộm của cô mà bị ông chủ biết được, ông ấy đã mắng tôi một trận ra trò. Hôm nay mà tôi thu phí vận chuyển này của cô, nói không chừng ngày mai tôi phải thu dọn đồ đạc về Hồng Kông rồi."
Quách Tử Tề kiên quyết không nhận phí vận chuyển, Diệp Ninh cũng không còn cách nào khác, chỉ đành thầm nghĩ sau này khi mình mua được thứ gì đó hiếm lạ từ thời hiện đại, cũng phải gửi một phần cho Thôi Duy Thành để trả lại ân tình này.
Đây cũng là điểm khác biệt giữa Diệp Ninh và những người ở đây. Những người làm ăn ở đây, dù là Vưu Lợi Dân hay Thôi Duy Thành, đều cho rằng bạn bè càng giúp đỡ nhau nhiều thì mối quan hệ càng sâu sắc.
Diệp Ninh, với tư cách là một người hiện đại, lại sợ nhất việc mắc nợ ân tình. Một khi người khác giúp đỡ cô, cô lập tức sẽ suy nghĩ xem mình phải trả ơn thế nào, thật sự không thể giao tâm được chút nào.
Ngay cả Vưu Lợi Dân, người đã giúp cô làm nhiều việc và giao dịch nhiều lần như vậy, cũng không dám nói rằng mình có mối giao tình sâu sắc với cô.
Thôi Duy Thành là người hào phóng, ông ta không kiếm tiền từ số bông của Diệp Ninh, trực tiếp mang về cho cô the0 giá hai đồng một cân tại nơi sản xuất̸. Sợ sau này cô muốn mua bông mà ngại mở lời, ông ta còn để lại số đïện thoại của nhà cung cấp cho cô.
Trước đây khi Diệp Ninh ở thời hiện đại, cô chỉ nghe thấy những chuyện đâύ đá, tranh g͙iành giữa những người làm ăn. Giờ đây, khi đến đây, gặp được Thôi Duy Thành làm việc thật thà như vậy, cô lại cảm thấy bối rối.


⬅ Trước Tiếp ➡