Chương 1090
Diệp Ninh đợt này mua rất nhiều vải, tổng tiền hàng của hai nhà máy dệt ít nhất cũng phải tám chín trăm nghìn đồng, đây là kiếm được nhiều, nhưng chỗ chi tiền còn nhiều hơn.
Diệp Ninh còn muốn mua một hai chiếc xe tải lớn của nhà máy dệt bên cạnh, máy dệt len đến rồi còn phải tuyển thêm công nhân, tɾong tài khoản cũng phải để đủ tiền lương cho công nhân ít nhất ba tháng, cộng tất cả những khoản này lại, số tiền cô có thể sử dụng͟͟ thật sự không nhiềụ
May mắn thay, sau khi bán hết lô vải này, đủ để nhà máy sản xuấthơn ba vạn chiếc quần áo. Sau đợt mua sắm lớn này, mùa đông năm nay sẽ không cần phải chi tiền cho vải vóc nữa, nhưng lông thỏ dài từ hiện đại vẫn phải tiếp tục mua, cúc áo, dây chun cũng không đủ.
Diệp Ninh nghĩ dù sao kiểu dáng quần áo của nhà máy cũng không tệ, sau này chi bằng gửi một ít đến cửa hàng quần áo của Mã Ngọc Thư để bán.
Loại quần áo chất lượng này bán ở thị trấn nhỏ, không mong kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ cần không lỗ vốn, giảm bớt một số chi phí bên hiện đại của họ là được.
Trong khi nhà máy may mặc đang chi tiêu ma͙nh tay, Giang Ngọc cũng chính thức nhập học trở thành một học sinh tiểu học.
Biết ngày này có ý nghĩa đặc biệt đối với Giang Ngọc, Diệp Ninh đã đón cô bé và Cố Linh về thị trấn trước hai ngày để làm quen với môi trường gia đình.
Giang Ngọc tính cách nội tâm, vào nhà xong mắt cũng không liếc nhìn nhiều, ngược lại Cố Linh, hai năm nay cuộc sống gia đình khá hơn, tính cách cũng hơi năng động hơn một chút, vừa vào nhà đã giục Diệp Ninh dẫn cô bé đi xem phòng.
Căn nhà Diệp Ninh mua tuy là căn hộ lớn nhưng thật ra chỉ có ba phòng, cô và bố mẹ bình thường cũng sẽ ở đây, muốn Giang Ngọc và Cố Linh mỗi người một phòng là không thể, đành phải chuyển một chiếc giường tầng từ nhà máy về, rồi tre0 rèm giường màu hồng để che chắn.
Giường tầng đối với những đứa trẻ như Cố Linh thì sức hấp dẫn quá lớn. Cố Linh vừa vào phòng đã không kìm được mà re0 lên "Cái giường này cao quá Em muốn ngủ ở trên "
Cố Linh đã chọn xong giường trước, Giang Ngọc được Diệp Ninh gọi vào phòng tuy cũng tò mò cảm giác ngủ trên giường trên thế nào, nhưng cô bé biết mình và Cố Linh không giống nhau, cũng không mở lời tranh g͙iành với cô bé, chỉ cười đặt hành lý xuống cạnh giường.
Diệp Ninh thấy vậy liền vội vàng gọi "Quần áo đừng để trên giường, ở đây có tủ quần áo, còn có bàn học của hai em. Mỗi em một tủ quần áo để đồ dùng cá nhân, bàn học đều giống nhau, lát nữa hai em tự chọn."
Cố Linh hào hứng xích lại gần Diệp Ninh hỏi "Chị Diệp, cái bàn và cái tủ này đẹp quá, sau này đợi nhà anh em làm xong, lúc em chuyển qua đó có thể mang chúng đi không ạ?"
Diệp Ninh đưa tay xoa đầu Cố Linh "Được chứ, vốn dĩ là đồ chị chuẩn bị cho em mà."
Ngày khai giảng, Diệp Ninh đưa Giang Ngọc đến lớp học xong thì không còn bận tâm nữa, có Cố Linh dẫn dắt, việc ăn uống, sinh hoạt của cô bé ở trường không cần Diệp Ninh phải lo lắng.
Giang Ngọc tính cách ma͙nh mẽ, không muốn nhận tiền tiêu vặt của Diệp Ninh, nhưng Diệp Ninh rất kiên quyết tɾong chuyện này, nên năm đồng tiền tiêu vặt mỗi tuần là không thể thương lượng.