Chương 1100
Cố Kiêu khẽ nuốt nước bọt hai cái, giọng nói khàn khàn lại mang the0 vài phần hoảng loạn "Đừng đùa nữa, tôi, sáng mai tôi còn phải đến công trường xem tiến độ, tôi về trước đây."
Diệp Ninh ngẩng đầu nhìn anh, dưới ánh h0àng hôn có thể thấy sắc đỏ trên mặt Cố Kiêu đã lan từ vành tai xuống cổ.
Diệp Ninh dù là người hiện đại, cũng phải cân nhắc đến khả năng chịu đựng tâm lý của Cố Kiêụ Cô vốn dĩ chỉ tò mò cảm giác khi chạm vào cơ bắp của người khác giới là như thế nào, chứ không thật sự muốn làm gì.
Cô cố ý dùng đầu ngón tay cọ xát làn da dưới tay, mày mắt cong cong cười nói "Ai đùa chứ? Em chỉ kiểm tra xem mấy ngày nay anh ở phương Bắc có ăn uống đầy đủ không, có phải gầy đi rồi không."
Cơ thể căng cứng của Cố Kiêu cuối cùng cũng thả lỏng được nhờ Diệp Ninh rời đi. Nhìn sân trống không, anh hít sâu hai hơi không để lại dấu vết "Tối nay em muốn ăn gì?"
"Ăn thịt " Diệp Ninh lập tức bị chuyển hướng sự chú ý "Trong ßếp còn nửa miếng thịt muối, chúng ta làm cơm niêu ăn được không?"
Cố Kiêu không hề nghĩ ngợi đã gật đầu nói "Được thôi, em giúp tôi tìm cái nồi đất ra."
Phía Diệp Ninh, đôi tình nhân nhỏ hạnh phúc ngập tràn, nhưng ở thành phố, Mã Ngọc Thư và Diệp Vệ Minh lại gặp phải một chuyện vô cùng khó giải quyết.
Từ khi vật liệu xây dựng được mua về, Diệp Vệ Minh thật sự lo lắng về những đơn hàng tiếp the0 của mình, không đợi được Cố Kiêu ở phương Bắc trở về, ông đã nhờ Diệp Ninh tìm xe chở tất cả đồ đạc về thành phố trước.
Phía Tề Phương, để sửa sang lại cửa hàng, cô ấy cũng đã sớm dọn trống cửa hàng.
Tề Phương tuy đã đến ngày dự sinh, nhưng người xưa có câu rằng cuối thai kỳ nên vận động nhiều sẽ dễ sinh hơn. Dù sao chợ đầu mối cũng không xa Nhã Uyển, nên sau khi cửa hàng chính thức khởi công, cô ấy liền mỗi ngày đến cửa hàng xem náo nhiệt dưới sự đồng hành của mẹ mình.
Những người làm việc đều là công nhân do Diệp Vệ Minh bỏ tiền thuê, bản thân ông còn ít động tay, huống chi là Mã Ngọc Thư và Tề Phương.
Thế nhưng không ai ngờ rằng Tề Phương, người hai hôm trước còn khỏe ma͙nh, hôm nay vừa đi đến cửa tiệm quần áo thì đã vỡ ối. Cô ấy đau đến mức lập tức ngồi thụp xuống. Tưởng Quế Hương đã sinh nở mấy người con, vừa nhìn thấy tình cảnh này liền biết sắp sinh, lập tức lớn tiếng gọi Mã Ngọc Thư.
Mã Ngọc Thư sinh Diệp Ninh đã là chuyện của hơn hai mươi năm trước rồi, vừa thấy cảnh này, chân bà liền có chút mềm nhũn.
Thấy Mã Ngọc Thư ngây người hồi lâu không động đậy, Tưởng Quế Hương vội vàng giục giã "Em Mã, làm phiền em giúp chị một tay, đỡ con gái chị vào tɾong tiệm."
Sau khi dặn dò Mã Ngọc Thư xong, Tưởng Quế Hương lại quay đầu nói với Diệp Vệ Minh "Diệp lão đệ, còn phải làm phiền các ông ra ngoài một lát."
Diệp Vệ Minh nghe vậy ngẩn người "Sinh ở đây sao? Cái này phải đưa đến bệnh viện chứ?"
Tưởng Quế Hương xua tay nói "Không kịp rồi, cô ấy đã vỡ ối rồi, chỉ là chuyện tɾong chốc lát thôi, làm sao còn kịp đến bệnh viện, vào tɾong tôi sẽ đỡ đẻ cho cô ấy luôn."