⬅ Trước Tiếp ➡

Chu Xảo Trân bĩu môi lẩm bẩm "Tìm đối tượng đâu phải đi chợ mua rau chọn thịt, toàn là người ta chọn thừa. Con biết ý mẹ rồi, nếu tɾong số đàn ông có người điều kiện như cô Diệp tiểu thư thì con cũng chịu thôi, nhưng không phải những người mẹ với ba giới thiệu toàn là đồ xấu xí sao? Đã xấu xí, lương còn thấp hơn con nhiều thì không nói làm gì, mở miệng ra là muốn con sắp xếp công việc cho người thân bạn bè nhà họ, con chỉ là phó xưởng trưởng, làm gì có quyền lực lớn đến thế?"
Giang A Bà bực bội nói "Đâu ra mà toàn đồ xấu xí? Trước đây bà cô con giới thiệu cho con thằng Tiểu Lý đó không phải rất đàng h0àng sao, lại còn làm ở công xã, điều kiện tốt biết mấy. Mẹ nói con nghe, con chính là bị cô Diệp tiểu thư nâng lên quá cao rồi, quên mất mình là ai rồi, cái mắt nhìn cũng kén chọn lắm."
Chu Xảo Trân cũng bị lải nhải đến mức tức giận "Chỉ anh ta thôi ư? Lương tháng hai ba mươi đồng, yêu cầu con sau khi kết hôn phải nộp lương, sinh cho anh ta ít nhất ba đứa con, chăm sóc bố mẹ anh ta, kính trọng anh chị chồng anh ta, con đây là bỏ tiền ra đi làm bảo mẫu cho nhà anh ta à?"
Con gái vừa lớn tiếng, giọng Giang A Bà liền không tự chủ được mà dịu xuống, nhưng bà vẫn lẩm bẩm nhỏ nhẹ "Người ta Tiểu Lý nói cũng không sai, các con kết hôn rồi thì là người một nhà, chăm sóc bố mẹ chồng, kính trọng chị em dâu vốn là điều nên làm, huống hồ phụ nữ nào mà chẳng trải qua như vậy."
Mỗi lần đến chủ đề này, Chu Xảo Trân đều không thể thuyết phục được người mẹ cố chấp của mình, cô chỉ đành mặt lạnh ném chiếc áo len tɾong tay lên bàn "Mẹ với ba đã trải qua như vậy, nhưng con thì không muốn tiếp tục cuộc sống như thế. Dù sao chuyện đối tượng con tự có tính toán tɾong lòng, mẹ và ba đừng lo lắng nữa. Nếu mỗi lần con về nhà mẹ đều nhắc đến chuyện này, vậy thì sau này Chủ Nhật con sẽ không về nữa."
Đây là lần đầu tiên Chu Xảo Trân nói những lời như vậy, Giang A Bà không dám tin mà trợn tròn mắt "Con nhỏ thối này Mẹ chỉ nói vài câu thôi mà đã giận dữ đến thế rồi."
Chu Xảo Trân cũng không ngờ mình vui vẻ mua quần áo mới về, kết quả cuối cùng lại là cãi nhau với người mẹ luôn bao che cho mình.
Các cháu trai cháu gái tɾong nhà vốn rất thân thiết với người cô hào phóng, mỗi lần về đều mua rất nhiều kẹo và bánh. Lúc này thấy tình hình không ổn, những đứa tinh ý liền chạy đến trước mặt Giang A Bà nũng nịu giả ngây, làm dịu đi không khí căng thẳng giữa hai người.
Diệp Ninh không biết tình hình gia đình Chu Xảo Trân, cô chỉ biết tinh thần làm việc của mọi người rất cao, bất kể là áo len hay áo khoác, sản lượng hàng ngày đều phá kỷ lục mới.
Sau khi Diệp Ninh và chị Trần lần lượt gửi mẫu áo len cho Uông tiên sinh và những người khác, cô chỉ còn chờ tin tốt lành.
Cố Kiêu thì tranh thủ thời gian gửi một lô áo len đến cửa hàng nhà máy ở thành phố, để cửa hàng lại nhập thêm một lô mẫu mới.


⬅ Trước Tiếp ➡