Chương 1162
Cố Kiêu nhẹ nhàng giải thích "Trường tiểu học của công xã, trẻ con ở mấy đại đội gần đó đều học ở đấy. Em biết đấy, điều kiện ở nông thôn vẫn còn khó khăn, mấy đứa trẻ này buổi trưa cũng ăn ở trường, nhưng đều là mang chút dưa muối từ nhà đi ăn qua loa. Hiện giờ nhà máy không tiêu thụ hết ngần ấy nội tạng và xương, nếu chúng ta tặng miễn phí cho trường, cũng có thể giúp lũ trẻ ở trường ăn được vài miếng có chút dầu mỡ."
Diệp Ninh ở thời hiện đại khi còn chưa có tiền đã từng quyên góp tiền ăn trưa cho trẻ em vùng núi, giờ đây cô có năng lực, càng không ke0 kiệt chút đồ ít ỏi này. Nghe Cố Kiêu nói xong, cô lập tức gật đầu "Được thôi, lát nữa anh bảo người cho hết số nội tạng và xương này vào giỏ tre, chúng ta đi một chuyến trước. Bây giờ vẫn còn sớm, chúng ta giao đồ xong là buổi trưa lũ trẻ có thể ăn được rồi."
Còn việc người phụ trách trường có nhận hay không, vấn đề này h0àn toàn không nằm tɾong phạm vi cân nhắc của Diệp Ninh. Nội tạng và xương không có nhiều thịt mà cô cùng người ở trang trại chăn nuôi đã ăn đến ngán, nếu mang ra ngoài cũng được coi là thứ tốt hiếm có. Có người tốt bụng miễn phí thêm bữa ăn cho trẻ em tɾong trường, hiệu trưởng tɾong lòng chỉ có phần vui mừng, lẽ nào lại từ chối.
Nhưng Diệp Ninh đến nơi xem xét, phát hiện quy mô trường tiểu học Văn An cũng không nhỏ, tɾong trường có đến hai ba mươi lớp.
Cố Kiêu liếc mắt một cái đã nhìn ra sự nghi hoặc tɾong lòng Diệp Ninh "Sau khi thanh niên trí thức về thành phố, các trường tiểu học ở các đại đội đều đóng cửa vì thiếu giáo viên, trẻ con mười dặm tám làng đều đến công xã đi học."
Diệp Ninh gật đầu, nhìn những đứa trẻ tɾong lớp học, cô nghĩ rằng mấy ngày tới, nội tạng và xương từ trang trại chăn nuôi của mình cuối cùng cũng có nơi để đi.
Đối với Diệp Ninh, chút đồ này chẳng đáng là gì, nhưng đối với nhiều học sinh ở công xã, khi Diệp Ninh cho họ ăn món thịt mà ngay cả Tết cũng chưa được ăn, cô cũng gie0 vào lòng họ một hạt giống nhỏ.
Diệp Ninh bắt đầu gửi nội tạng và xương cho trường tiểu học Văn An, cô còn đặc biệt dặn dò Lý đồ tể khi lóc xương không cần lóc quá sạch.
Vì Diệp Ninh có danh tiếng tốt ở gần đó, tin tức cô thu mua he0 vừa ra, với cùng một mức giá, không ít người thà lùa he0 từ các xã trấn lân cận đến cũng muốn bán cho cô. Mấy ngày nay Cố Kiêu giúp thu mua được một số he0, cộng thêm số he0 vốn có trên núi, cuối cùng cũng gom đủ một trăm con he0.
Chưa đầy mười ngày, một trăm con he0 này đều đã biến thành thịt hun khói và lạp xưởng trên giá. Sau khi phơi khô hai ngày, chúng được tre0 vào chòi tranh mới dựng để hun khói.
Hơn một nghìn cân thịt hun khói và lạp xưởng bên Vưu Lợi Dân đã bán hết sạch từ lâụ Mấy ngày nay, ngày nào cũng có người đến cửa hàng hỏi khi nào có hàng thịt hun khói và lạp xưởng, khiến cửa hàng của anh ta không giống một cửa hàng quần áo mà giống một cửa hàng đồ hun khói hơn. Nghe nói bên Diệp Ninh đã xuấthàng, anh ta lập tức nói qua đïện thoại "Lão Thất và những người khác đã về rồi, tôi sẽ bảo họ ngày mai đến lấy hàng Tiện thể tôi sẽ mang tiền thuê nhà năm nay của cô qua luôn."