Chương 6
Cố Linh thờ ơ xua tay "Không có gì đâu, trên bụi cây và cỏ dại đều có thể có vắt núi. Sau này, trước khi chị lên núi, tốt nhất nên buộc ống quần và cổ tay áo lại."
Trong lúc dặn dò Diệp Ninh, Cố Linh còn không quên đưa tay gạt bỏ vết máu trên chân cô.
Nhìn thấy tay cô bé đầy máu, Diệp Ninh muốn đưa một tờ giấy cho cô bé lau tay. Cô vừa chạm vào khăn giấy trong túi quần thì đối phương đã vươn tay hái hai chiếc lá cây bên cạnh để lau sạch tay rồi.
Khi bốn mắt nhìn nhau, Diệp Ninh không khỏi đánh giá cô bé trước mặt.
Cô bé trước đó trông chỉ khoảng bảy, tám tuổi, gầy trơ xương, tóc cũng khô xơ vàng úa. Bộ quần áo vải thô màu đen trên người lại càng vá chằng vá đụp. Kiểu ăn mặc này, Diệp Ninh chỉ từng nghe qua khi thế hệ người lớn tuổi ôn lại chuyện cũ.
Cố Linh bị Diệp Ninh đột nhiên xuất hiện làm gián đoạn như vậy, tâm trạng buồn bã trong lòng cô bé cũng đã bình ổn trở lại. Khóc cũng chẳng ích gì, vẫn là nên tranh thủ thời gian đi tìm lại rau lợn thì quan trọng hơn.
Trước khi rời đi, Cố Linh không nhịn được nhắc nhở thêm một câu "Trên núi có nhiều côn trùng độc, vắt núi vẫn còn đỡ, chỉ cắn người chứ không có độc. Chị vẫn nên nhanh chóng xuống núi đi."
Không trách Cố Linh lại phải đặc biệt nhắc nhở câu này, thật ra, cách ăn mặc của Diệp Ninh vừa nhìn đã biết không phải người trong thôn.
Chưa kể lúc nãy cô bị mấy con vắt núi nhỏ bé dọa cho nhảy tưng bừng, ngay cả chiếc áo len trắng cô đang mặc trên người và chiếc quần kiểu dáng kỳ lạ kia cũng không phải là thứ mà nông dân làm việc đồng áng sẽ mặc.
Hơn nữa, len sợi đó đắt đỏ biết bao. Cả Đại đội ba cũng chỉ có cháu dâu nhà ông cậu lớn của cô bé có một chiếc áo len màu đen.
Hơn nữa, chiếc áo len này bình thường chị dâu họ của Cố Linh đều nâng niu như báu vật, dễ dàng không nỡ mặc. Ngay cả những tri thức trẻ từ thành phố về làng cũng không có ai mặc áo len chạy lên núi như Diệp Ninh.
Cố Linh cho rằng Diệp Ninh là tri thức trẻ mới đến các đại đội gần đây để cắm làng, cho nên mới không yên tâm mà nhắc nhở thêm một câụ
Trước đây, những tri thức trẻ trong thôn cũng vậy. Họ làm việc không tốt, lương thực được chia không đủ ăn, đói quá rồi nên đều muốn lên núi tìm chút gì đó để ăn. Kết quả là số người tìm được thức ăn thì ít, phần lớn hơn là bị rắn độc, côn trùng và kiến trong núi cắn, một đám người la hét chạy đến trạm xá.
Sau khi dặn dò xong, Cố Linh liền vác cái gùi lên lưng và rời đi. Cô bé đi rất dứt khoát, Diệp Ninh lại sững sờ một lúc mới phản ứng lại.
Nghĩ đến những lời tranh cãi của mấy đứa trẻ lúc nãy, Diệp Ninh do dự một chút, vẫn bước ba bước thành hai, chạy đến bên cánh cửa gỗ, xuyên qua cánh cửa đó để trở về nhà kho.
Sau khi lục trong túi vải bạt tìm thấy hai cái bánh bao nhân thịt còn sót lại từ buổi sáng, Diệp Ninh lại đẩy cánh cửa gỗ trở về rừng núi.
Cố Linh người nhỏ chân ngắn, dù bị cành cây bụi rậm trong núi che khuất tầm nhìn, sau khi Diệp Ninh đuổi theo hướng cô bé rời đi khoảng hai, ba phút, cũng đã đuổi kịp cô bé.
Cố Linh không biết Diệp Ninh đuổi theo lên làm gì nữa.