Chương 913
Vấn đề này Diệp Ninh thật sự chưa kịp nghĩ kỹ "Tôi nghĩ là tìm nhân viên bán hàng chuyên nghiệp, nhưng có lẽ khó tìm. Công nhân tɾong nhà máy đều là mỗi người một vị trí, nếu điều người từ xưởng may đi, ít nhiều vẫn có chút bất tiện phải không?"
Nhưng nhân viên bán hàng quần áo và nữ công nhân xưởng may có thể nói là hai con đường h0àn toàn khác biệt. Diệp Ninh cũng không muốn tước đoạt quyền lựa chọn của mọi người, suy nghĩ một chút rồi đổi lời "Thôi được rồi, lát nữa hai chị cứ đến xưởng may hỏi thử xem có ai muốn chuyển sang làm nhân viên bán hàng không. Cửa hàng triển lãm tổng cộng cần bốn nhân viên bán hàng, giai đoạn đầu đãi ngộ của mọi người đều như nhau, lương cơ bản ba mươi tệ, sau đó nhà máy sẽ trả cho họ một phần nghìn hoa hồng trên doanh số bán hàng."
Diệp Ninh không phải là kiểu bà chủ tiếc tiền hoa hồng cho nhân viên. Cô cũng từng thực tập ở các công ty vô lương tâm, rất không hiểu tâm lý của một số ông chủ, quản lý khi xót tiền hoa hồng cho công ty. Nhân viên bán hàng nhận được nhiều hoa hồng, chẳng phải cũng chứng tỏ họ bán được nhiều sản phẩm, tạo ra nhiều lợi nhuận cho công ty sao?
Từ trước đến nay, ngành bán hàng đều không dựa vào lương cơ bản, nhưng mức lương cơ bản mà Diệp Ninh đưa ra cũng gần bằng mức lương của công nhân chính thức ở nhiều nhà máy rồi.
Cũng bởi Chu Xảo Trân và mọi người bây giờ đã thuộc nhóm người có thu nhập cao, nếu không thì họ thật sự sẽ không nhịn được mà động lòng.
Dù sao, quần áo của nhà máy họ không chê vào đâu được, cả về thiết kế lẫn chất lượng. Cửa hàng triển lãm đó là do Diệp Ninh đặc biệt mở ra để tăng ℭường các nhà bán buôn, sau này sẽ tiếp đón toàn là khách lớn. Nếu gặp một khách hàng lớn như Vưu tiên sinh, thì tiện thể sẽ có ngay một đơn hàng lớn mười mấy hai mươi vạn đồng.
Một phần nghìn hoa hồng, số tiền đó sẽ là bao nhiêu chứ
Người tinh mắt chỉ cần tính toán một chút là biết làm nhân viên bán hàng có tương lai hơn. Trần Tố Phương sợ lát nữa sẽ có nhiều người đăng ký, còn không quên hỏi Diệp Ninh điều kiện tuyển người.
Diệp Ninh cũng không rõ về điều này, nghĩ một lát rồi chỉ nói "Muốn làm nhân viên bán hàng thì phải có khả năng ăn nói, ngoại hình và vóc dáng đều tốt, các chị cứ the0 ba tiêu chuẩn này mà tìm là được."
Không phải Diệp Ninh là hội mê ngoại hình, mà là vì họ bán quần áo, sau này chắc chắn sẽ phải học the0 các cửa hàng quần áo thời sau này, cho nhân viên mặc quần áo của nhà máy để làm mẫụ Vậy thì đương nhiên người càng xinh đẹp, vóc dáng càng đẹp, khí chất càng tốt thì mặc lên càng đẹp.
Trần Tố Phương trầm ngâm gật đầu "Được, lát nữa tôi sẽ đi thông báo cho mọi người."
Ngay lúc Diệp Ninh và Trần Tố Phương đang nói chuyện, cô lại liếc thấy mấy bó vải chất đống tɾong góc đó chính là vải cotton dày mà cô mua từ nhà máy dệt của trấn để làm đồng phục cho mọi người.
Lần này khi mua mẫu giấy, Diệp Ninh tiện thể mua hai mẫu đồng phục nam nữ. Mặc dù mẫu giấy chưa đến tay, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc cô hỏi thăm tình hình trước "Các chị nói xem, nếu chúng ta cắt vải này rồi phát xuống, để mọi người tranh thủ lúc nghỉ ngơi tự may đồng phục cho mình, mọi người có đồng ý không?"