⬅ Trước Tiếp ➡

Mặc dù thỉnh thoảng thân xe vẫn còn hơi lệch, nhưng cuối cùng cũng không xảy ra sự cố nào, sau khi lái xe máy đi được một đoạn khá dài, dù trán Cố Kiêu đầy mồ hôi, nhưng nụ cười trên mặt anh vẫn rạng rỡ chói mắt, anh không chắc chắn lắm hỏi "Hình như... hơi biết lái rồi?"
Diệp Ninh rất tán thành điều này "Chạy thêm hai vòng nữa là quen thôi."
Sau khi tɾong lòng đã có cơ sở, cơ thể Cố Kiêu cuối cùng cũng thả lỏng, sau đó anh chở Diệp Ninh chạy thêm hai vòng trên con đường này.
Diệp Ninh ước chừng đã gần đủ rồi, mới vỗ vỗ vào e0 anh nói "Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, anh đưa tôi về trang trại gà, tôi phải làm cơm trưa cho họ rồi."
Tay Diệp Ninh rút về rất nhanh, nên cũng không nhận ra miếng thịt ở e0 Cố Kiêu đã căng cứng lại sau khi tay cô chạm vào, anh cảm thấy miếng thịt ở chỗ đó của mình sắp nóng ran lên rồi, không muốn để Diệp Ninh nhận ra điều bất thường, anh chỉ đành trầm giọng đáp một tiếng rồi quay đầu xe đi về.
Sau trung phục thời tiết càng ngày càng nóng, trên đường về Diệp Ninh nhìn thấy những đứa trẻ đang trèo lên cây cam, cây bưởi bên sườn đồi tìm vỏ ve sầu, cuối cùng cũng nhớ ra chuyện mình đã quên.
Diệp Ninh tiến lên một chút hỏi "À phải rồi, một người bạn tôi quen muốn thu mua một ít vỏ ve sầu, tôi ở trên núi không tiện, có thể nhờ bà nội Chu giúp tôi thu mua một ít tɾong làng không, giá cả cũng giống như giá của trạm thu mua ở trấn."
Thực ra giá thu mua bên Diệp Ninh cũng có thể cho cao hơn một chút, nhưng cô cuối cùng vẫn không muốn làm loạn thị trường, cuối cùng vẫn quyết định trả the0 giá thị trường, để tránh các thương lái thu mua ở trấn không thu được hàng, rồi quay lại sau lưng nguyền rủa cô.
Cố Kiêu không nghĩ ngợi gì liền gật đầu nói "Đương nhiên là được rồi, cùng một mức giá, dân làng bán cho ai mà chẳng là bán, bán cho chúng ta còn đỡ phải chạy một chuyến xuống trấn, nhưng bên cô đại khái muốn thu mua bao nhiêu? Không hỏi rõ tôi sợ lát nữa thu mua nhiều quá người bạn đó của cô không dùng đến."
Vốn dĩ "người bạn" này chỉ là một người không có thật, Diệp Ninh dùng để làm cái cớ hành sự một chút cũng không hề chột dạ "Vậy anh không cần lo lắng, anh ta là chủ tiệm thuốc, bây giờ đang cần những loại dược liệu này, đừng nói là những thứ tɾong làng này, cho anh ta một hai trăm cân, anh ta cũng có thể dùng hết."
Như vậy Cố Kiêu cũng yên tâm rồi "Được, lát nữa tôi về sẽ nói với bà nội tôi."
Diệp Ninh không quên nhắc nhở "Vậy anh nhớ nói với bà nội, tiền công đợi khi vỏ ve sầu thu mua xong tôi sẽ tính cùng với bà ấy."
Cố Kiêu xua tay nói "Chỉ là ở nhà giúp thu mua một ít vỏ ve sầu thì cần gì tiền công, cô có cho bà ấy cũng sẽ không lấy đâụ"
"Sao lại không được, chuyện nào ra chuyện đó, bà nội Chu đã lớn tuổi như vậy rồi, tôi còn có thể để bà ấy làm không công sao, nếu không thì thế này, vỏ ve sầu tám đồng một cân, mỗi thu mua một cân, tôi sẽ cho bà nội Chu thêm một đồng thì sao."
Cố Kiêu lắc với bà ấy một tiếng đã."
Trong lúc hai người nói chuyện, xe máy cũng đã dừng lại ổn định ở giữa sườn núi.


⬅ Trước Tiếp ➡