⬅ Trước Tiếp ➡

Hiện giờ tɾong mười dặm tám làng này, không ai là không biết Diệp Ninh. Hạ Xuân Hoa không biết một người cao quý như vậy sao lại đến ngôi nhà tồi tàn của mình, chỉ đành hoảng loạn đặt bắp ngô đang ăn dở xuống, rồi ngượng ngùng mang ghế ra cho hai người họ ngồi.
Hạ Xuân Hoa rất muốn hỏi hai người họ đã ăn trưa chưa, nhưng nghĩ đến trên ßếp nhà mình chỉ còn lại một nồi nước luộc ngô, thì những lời khách sáo đó sao cũng không thể nói ra.
Đúng lúc Hạ Xuân Hoa đang do dự không biết có nên sang nhà hàng xóm mượn vài quả trứng về luộc nước trà cho hai người họ hay không, Cố Kiêu liền nhìn ra sự không thoải mái tɾong lòng cô ấy, anh liền giải thích "Thím Hạ à, là thế này, cô Diệp muốn tìm người giúp cô ấy trông nom vườn trà, tôi đã giới thiệu thím. Hôm nay chúng tôi đến đây là muốn hỏi thím có muốn làm công việc này không."
Hạ Xuân Hoa nghe vậy, nét mặt trống rỗng tɾong chốc lát, cô ấy lắp bắp nói "Trông, trông nom vườn trà ư? Tôi, tôi không làm được đâu nhỉ?"
Diệp Ninh nhìn hai cô con gái đen nhẻm, gầy gò của Hạ Xuân Hoa, tɾong lòng không biết là tư vị gì, cô chỉ đành nhẹ giọng giải thích "Công việc này không khó đâu, bình thường chỉ là nhổ cỏ, cắt tỉa cành, bón phân thôi. Đây đều là những việc chị đã quen làm rồi. Tôi sẽ trả chị ba mươi lăm tệ tiền lương mỗi tháng, chỉ cần bình thường có việc thì chị đến vườn trà làm, không có việc thì chị cách vài ngày lên xem một lần là được."
Hạ Xuân Hoa vốn dĩ tɾong lòng còn chút do dự, nhưng sau khi nghe Diệp Ninh nói xong tiền công mỗi tháng, cô ấy lập tức không còn chút lo lắng nào nữa "Nếu chỉ làm những việc này thì tôi có thể "
Ba mươi lăm tệ một tháng, hơn một đồng một ngày, chưa kể Hạ Xuân Hoa vốn dĩ còn trồng trọt, ngay cả khi không trồng, một đồng một ngày, cũng đủ cho ba mẹ con cô ấy chi tiêu sinh hoạt hàng ngày rồi.
Kể từ khi chồng mắc bệnh qua đời, Hạ Xuân Hoa lần đầu tiên cảm thấy cuộc sống lại có hy vọng.
Hỏi kỹ mới biết, Hạ Xuân Hoa năm nay cũng vừa tròn hai mươi sáu tuổi. Đối với người chỉ lớn hơn mình một hai tuổi, Diệp Ninh không thể gọi là "thím" được, cô liền đổi cách xưng hô, nói "Vậy chị Xuân Hoa thu xếp thêm hai ngày nữa nhé, hai ngày sau thì đến vườn trà làm việc. Đợi hai ngày nữa tôi sẽ vận chuyển một lô khô dầu đến, khi đó chị giúp tôi bón một lượt là được."
Hạ Xuân Hoa vội vàng gật đầu nói "Được, hai ngày này tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa việc nhà."
Lời còn chưa dứt, giọng Hạ Xuân Hoa đã có chút nghẹn ngào "Cảm ơn cô Diệp, và cả Tiểu Cố nữa, công việc tốt như vậy mà còn nghĩ đến tôi."
Sau khi nhận ra sự thất thố của mình, Hạ Xuân Hoa vội vàng quay đầu điều chỉnh cảm xúc. Cuối cùng, cô ấy lại ngượng ngùng xách một rổ ngô non từ dưới mái hiên đến "Tôi cũng chẳng có gì tốt để cho các cô cậu, đây là ngô muộn vừa bẻ từ ruộng sáng nay. Các cô cậu mang vài bắp về ăn nhé."


⬅ Trước Tiếp ➡