⬅ Trước Tiếp ➡

Lý Thúy Liên cũng không tin lý do của Diệp Ninh, dù sao thì họ tuy chưa ăn thịt bò bao giờ, nhưng cũng từng thấy qua rồi. Bây giờ ở thị trấn có người vận chuyển thịt bò khô từ thảo nguyên về bán, nói rằng ba năm cân thịt bò tươi mới làm ra được một cân thịt bò khô, một cân thịt bò khô nhẹ bẫng đã bán mười mấy tệ rồi.
Miếng thịt Diệp Ninh mang đến khá lớn, ước chừng ít nhất cũng phải hai cân. Cô ấy từng đi khắp nơi, kiến thức chắc chắn nhiều hơn những người phụ nữ nông thôn như họ, làm sao có thể không biết cách làm thịt bò khô chứ?
Nói đi nói lại thì vẫn là Diệp Ninh, cô chủ này thật thà, có thứ gì cũng nghĩ đến những người dưới quyền.
Sau đó Diệp Ninh bị Lý Thúy Liên kéo lại, buộc phải nghe một hồi chuyện mấy năm trước con bò của đội bị bệnh chết, mọi người đều mong được nếm thử mùi vị thịt bò, nhưng Chu Tân Văn vì để trả lại số lương thực mà đội đã mượn, đã kiên quyết kéo cả con bò đến trạm thu mua để bán.
Đáng thương thay, ông chồng của thím ấy khi chết hai năm trước vẫn còn lẩm bẩm chuyện này, nói rằng thịt bò là thứ mà quan to quý tộc mới được ăn, nói rằng mình sống cả đời mà không biết thịt bò có mùi như thế nào.
Trước điều này, Diệp Ninh cũng không biết nói gì, chỉ vội vàng dặn dò một câu "Bây giờ trời nóng, thịt tươi không để lâu được, chị dâu nếu muốn giữ thịt bò đến tối ăn thì nhớ xát muối rồi tre0 xuống giếng để bảo quản" rồi rời đi.
Phản ứng của gia đình Chu Lão Tam khi Diệp Ninh mang thịt đến cũng tương tự như Lý Thúy Liên, nhưng sau khi cảm ơn rối rít, họ còn nhét vào tay cô nửa rổ mướp và khổ qua.
Mẹ của Chu Lão Tam thậm chí còn bước đi loạng choạng, xách giỏ rau đứng bên xe của Diệp Ninh nói "Rau nhà tự trồng, cũng chẳng đáng giá gì, cô nhất định phải nhận cho."
Diệp Ninh thật sự không thể từ chối được bà cụ, chỉ đành mở cốp xe, lấy một túi ni lông ra để đựng rau tɾong giỏ.
Đến chỗ Hạ Xuân Hoa, cô ấy nói gì cũng không nhận "Thịt bò này đắt quá, cô mang về tự ăn đi, tôi còn chưa chính thức đi làm, thật sự không thể nhận được."
Diệp Ninh cười rồi tre0 miếng thịt bò đang cầm trên tay lên hàng rào tre ở cổng sân "Chị Xuân Hoa, tôi đến là muốn nói với chị, hôm nay chị sẽ bắt đầu đi làm rồi. Tuy cỏ dại tɾong vườn trà đã nhổ xong, nhưng phân bón tôi mua về cần phải ủ, phiền chị hôm nay đào hai hố ủ phân tɾong vườn trà nhé."
Hạ Xuân Hoa vừa nghe có việc để làm, lập tức không còn khách sáo với Diệp Ninh nữa, cô ấy liền vớ lấy cái cuốc ở góc tường "Vậy tôi đi ngay đây "
Diệp Ninh vội vàng xua tay nói "Không cần mang cuốc đâu, cuốc, kéo, cưa, những dụng͟͟ cụ này tɾong nhà kho đều có sẵn rồi, chị cứ đi thẳng qua đó là được. Nhưng mà chị Xuân Hoa đi làm ở vườn trà rồi, hai đứa nhỏ của chị..."
Hạ Xuân Hoa quay đầu nhìn hai cô con gái một cái, tôi từ khi sinh ra đã được Đại Nha nhà tôi giúp trông rồi, nó cũng biết nấu cơm, tɾong nhà không cần tôi phải lo lắng."


⬅ Trước Tiếp ➡