Chương 950
Là người từng trải, Mã Ngọc Thư tɾong lòng không coi lời của Chu Thuận Đệ là chuyện lớn. Dù sao khi bà kết hôn với lão Diệp trước đây, bố mẹ chồng cũng từng nói những lời tương tự, nhưng con dâu rốt cuộc vẫn khác với người nhà.
Nhưng Mã Ngọc Thư cũng không vì điều này mà lo lắng, dù sao con gái bà khác với bà, con gái bà vừa có tài vừa có khí phách, bà tin rằng cô ấy tuyệt đối sẽ không chịu thiệt thòi tɾong chuyện tình cảm.
Nhưng Mã Ngọc Thư nghĩ rằng lát nữa vẫn phải dặn dò con gái một phen. Những chuyện khác thì dễ nói, nhưng chuyện cánh cửa gỗ kia là đường lui cuối cùng của cả ba người họ, nhất định phải giữ kín.
Hai người đang trò chuyện tɾong ßếp thì nghe thấy lời Cố Linh nói từ phòng khách.
Dù không biết tình hình tɾong phòng khách thế nào, Chu Thuận Đệ vẫn không nhịn được vỗ trán khẽ mắng "Cái con bé tham ăn này, chẳng có chút tinh ý nào, tɾong đầu chỉ còn mỗi chuyện ăn uống thôi."
Mã Ngọc Thư cũng biết bây giờ mọi người đều ở tɾong sân, con gái và Cố Kiêu dù có quá đáng cũng chỉ là nói chuyện vài câu, không thể làm gì khác, nên bà vẫn có thể lên tiếng an ủi Chu Thuận Đệ "Trẻ con mà, là vậy đó."
Trong phòng khách, Diệp Ninh chỉ hoảng loạn tɾong chốc lát, rất nhanh đã bình tĩnh lại. Cô nói "Được, chị sẽ cắt cho các em."
Đợi Diệp Ninh ra ngoài, Cố Kiêu cũng đi the0 sau cô. Khi đi ngang qua Cố Linh ở cửa, anh thật sự không nhịn được mà thở dài một tiếng.
Cố Linh bị ánh mắt của anh trai mình nhìn đến mức cũng mơ hồ. Cô bé đưa tay gãi đầu, vô cùng khó hiểu lẩm bẩm "Sao lại nhìn em như vậy, em có làm gì đâu chứ?"
Khi Diệp Ninh từ ßếp lấy thớt và dao ra, Cố Kiêu đã vớt dưa hấu từ tɾong chậu lên "Không ngâm lạnh được bao lâu, có lẽ vẫn chưa đủ lạnh."
Dưa hấu là do Cố Kiêu và họ mua từ nhà người trồng dưa tɾong làng khi lên đây, giá một hào một cân, tuy không rẻ nhưng vì năm nay ít người trồng dưa nên việc kinh doanh cũng khá tốt.
Quả dưa hấu này tuy không lớn bằng những quả Diệp Ninh từng mua trước đây, nhưng được cái vỏ mỏng ruột đỏ, lưỡi dao vừa ấn xuống, vỏ dưa đã "bốp" một tiếng nứt ra.
Diệp Vệ Minh đứng một bên đã xem nhẹ chuyện của con gái và Cố Kiêu, lúc này đã có thể bình thản ở chung với Cố Kiêụ Nghe thấy động tĩnh bên này, ông chỉ quay đầu nhìn một cái, lập tức tấm tắc khen "Dưa hấu này ngon, đã xốp rồi."
Mặc dù vừa rồi chưa kịp xác nhận lại, nhưng hiện giờ Cố Kiêu và Diệp Ninh cũng coi như đã phá vỡ bức màn ngăn cách. Trong chuyện nam nữ, không cần ai dạy, Cố Kiêu bản năng biết phải lấy lòng trưởng bối tɾong nhà đối phương. Nghe vậy, anh lập tức nói "Chú ơi, nếu chú thích, lát nữa cháu sẽ mua thêm một ít mang lên."
Nếu là trước đây, Diệp Vệ Minh có thể sẽ hừ lạnh một tiếng để đáp lại, nhưng hôm nay ông lại không có ý làm khó ai, biểu cảm như thường lệ gật đầụ
Cố Kiêu cũng cực kỳ nhạy bén nhận ra sự thay đổi tɾong thái độ của Diệp Vệ Minh, cả người như được tiêm doping. Đợi Diệp Ninh cắt xong dưa hấu, anh lập tức đưa cho ông một miếng "Chú Diệp, những vật liệu này ngày mai cháu sẽ vận chuyển đến thành phố trước, đợi vận chuyển xong cháu sẽ đón chú đến thành phố để chủ trì đại cục."