Chương 999
Tề Hằng biết tình hình gia đình, tuy cũng có chút tiền tiết kiệm, nhưng vợ anh ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý lấy tiền tiết kiệm tɾong nhà ra làm ăn, điều này quá mạo hiểm, không phù hợp với tính cách luôn cầu an toàn của cô ấy.
Nghe đối phương lo lắng điều này, Vưu Lợi Dân liền xua tay nói "Có đáng gì đâu, anh cứ suy nghĩ kỹ xem muốn làm ăn gì tɾong thời gian này, còn về vốn, tôi và Phương Phương sẽ cho anh vay trước."
Không phải Vưu Lợi Dân nhiều tiền không có chỗ tiêu, mà là bên anh ta vốn dĩ không còn người thân nào, bên vợ thì cũng chỉ có mấy anh chị em thân thiết này, nói đi nói lại cũng là người một nhà, anh ta cũng thật lòng muốn gia đình nhà vợ mình sống tốt hơn.
Hơn nữa nếu anh vợ này của anh ta có thể làm ăn kiếm tiền, sống một cuộc sống sung túc, hai ông bà g͙ià an tâm, vui vẻ, anh ta và vợ sau này cũng sẽ bớt lo lắng đi nhiềụ
Đừng thấy bình thường Tề Phương nhắc đến người anh hai không đáng tin này đều ra vẻ "hận sắt không thành thép", nhưng dù sao cũng là anh em ruột thịt, thật ra tɾong lòng cô ấy còn mong hai người anh có thể tự lập hơn bất cứ ai.
Phụ nữ bây giờ, đa số đều cho rằng nhà ngoại là chỗ dựa lớn nhất của mình, Tề Phương cũng không ngoại lệ.
Thỉnh thoảng tɾong lòng Tề Phương cũng nghĩ, người đàn ông của mình bây giờ đã có tiền đồ, nhưng tình hình nhà ngoại của cô ấy ngày càng tệ đi, nếu sau này có chuyện gì, anh em bên ngoại của cô ấy sau này muốn bảo vệ cô ấy trước mặt chồng cũng không đủ tự tin.
Vưu Lợi Dân h0àn toàn có thể hiểu được nỗi lo của vợ mình và cũng sẵn lòng mang lại cảm giác an toàn cho cô ấy.
Thật ra bây giờ người bình thường khởi nghiệp, giai đoạn đầu không cần đầu tư quá lớn, thấy Tề Hằng nghĩ mãi mà không ra được điều gì, Vưu Lợi Dân dựa vào tính cách của Tề Hằng, trực tiếp khuyên anh ấy thuê một mặt bằng nhỏ bên cạnh trường tiểu học nhà máy thép để mở một tiệm tạp hóa nhỏ.
Trường tiểu học nhà máy thép là trường do nhà máy thép tự thành lập, học sinh tɾong đó đều là con em công nhân viên của nhà máy. Những đứa trẻ này tɾong nhà ít nhất có một công nhân, mức sống đó được coi là cao hơn mức trung bình hiện giờ.
Hơn nữa khu vực đó chưa được phát triển, tiền thuê vốn dĩ không cao, cộng thêm tiệm tạp hóa vốn dĩ chỉ bán văn phòng phẩm, đồ chơi, đồ ăn vặt, nước uống các loại, giai đoạn đầu nhập hàng cũng không tốn bao nhiêu tiền.
Quan trọng nhất là Tề Hằng có tính cách hơi phóng khoáng, công việc kinh doanh rủi ro quá lớn rõ ràng không phù hợp với anh ấy, mở tiệm tạp hóa tuy không thể g͙iàu sang phú quý, nhưng cũng coi như "nước chảy đá mòn".
Tề Phương cảm thấy đề nghị của chồng rất hay, Tề Hằng thì lười biếng không muốn động não suy nghĩ, cũng vui vẻ làm ông chủ tiệm tạp hóa, nghĩ đến việc mở tiệm tạp hóa mỗi ngày ngồi tɾong cửa hàng là có thu nhập, thật tốt biết bao
Có Vưu Lợi Dân, đại gia sẵn lòng cho vay tiền này, Tề Hằng ngay tɾong ngày đã bắt đầu tìm kiếm mặt bằng.