Khi Hứa Uyên tỉnh dậy, đồng hồ báo thức vẫn chưa reo.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ cũ, rọi xuống tấm chăn tạo thành các ô vuông nho nhỏ.
Những bông hoa len dọc theo bức tường gạch đỏ đổ nát, bò đến tận bệ cửa sổ.
Khi cơn gió xuân thổi qua, cô có thể ngửi thấy hương hoa len lỏi bay vào phòng.
Mái tóc dài của Hứa Uyên trải rộng trên chiếc gối trắng, như rong biển lâu năm, đen nhánh, ẩm ướt.
Không chỉ có tóc bị ướt mà cả váy ngủ và ga trải giường dưới thân cũng ướt.
Dưới ánh sáng chiếu rọi, những vệt mồ hôi thấm đẫm rõ ràng, sáng bóng.
Cô nhắm mắt lại, da trắng như sứ, mí mắt khẽ run rẩy.
Trông giống như hai con bướm yếu đuối, khẽ vỗ đôi cánh mềm mại.
Lại mơ thấy Tạ Tư Chỉ rồi.
Trong giấc mơ, anh lười biếng tựa vào lan can hoen gỉ của hành lang.
Ánh trăng chiếu lên xương bả vai sắc nét dưới chiếc áo sơ mi, đẹp, nhưng lạnh lẽo.
Anh im lặng, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cửa phòng cô.
Hàng xóm liếc nhìn, đoán xem thân phận và ý định của anh là gì.
Anh vuốt ve chuỗi trầm trong tay, dáng vẻ lịch sự như một bức tượng thần đặt trên bàn thờ
"Tôi đến lấy lại, di sản của tôi."
Di sản.
Di sản mà anh nói đến là gì, không ai rõ hơn Hứa Uyên.
Cô trốn trong chăn, tay chân lạnh ngắt.
Suốt năm năm qua, không thể nhớ rõ mình đã mơ thấy anh bao nhiêu lần.
Mỗi lần gặp lại khuôn mặt đó trong giấc mơ, cô luôn ướt đẫm mồ hôi lạnh, giật mình tỉnh giấc.
.....
Buổi sáng, mặt trời rực rỡ.
Khi ý nghĩ không muốn dậy lóe lên trong đầu Hứa Uyên, điện thoại liền reo.
"Chào cô Từ, tôi là mẹ của Tử Hào, tuần trước đã đặt một chiếc bánh ba tầng hình hoạt hình với cô, cô còn nhớ không?"
Hứa Uyên tỉnh táo ngay lập tức, cô xoa xoa thái dương đau nhức, lịch sự nói "Con nhớ, chào dì Từ."
Người phụ nữ nói "Cô có thể giao bánh trước chiều tối được không? Tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô."
Hứa Uyên đáp "Không vấn đề gì, con sẽ giao đến đúng giờ."
Có đơn hàng đã hẹn làm, không thể lười biếng nằm tiếp.
Hứa Uyên cúp máy, ngồi dậy.
Cô cởi chiếc váy ngủ ướt sũng ném vào giỏ đồ bẩn, rồi tìm một chiếc váy cotton trắng trong tủ quần áo.
Một bên tủ có gương toàn thân.
Trước khi thay váy, Hứa Uyên liếc nhìn vào gương.
Người phụ nữ trong gương tóc đen như thác, thân hình mảnh khảnh.
Làn da cô trắng như tuyết phủ trên nhánh cây mùa đông, trắng đến chói mắt, tựa như cánh đồng tuyết dưới ánh mặt trời yếu ớt. Nhưng cánh đồng tuyết đó không hoàn toàn trắng tinh, dọc theo đường cong cơ thể, tại bên eo có một vết sẹo màu đỏ sẫm.
Nói là vết sẹo thì không đúng, thực ra đó là một chữ.
Làn da mềm mại bị vật sắc nhọn đâm thủng.
Bị thương, đóng vảy, rồi vết thương phục hồi.
Nhưng chữ "Chỉ" ở eo cô, như khắc vào da thịt, dính chặt với cô, trở thành cái bóng vĩnh viễn không thể thoát khỏi.
Luôn nhắc nhở cô về những ký ức không thể quên.
Hứa Uyên chán nản dời mắt đi.
...
Thị trấn Hoa Chi là một thị trấn nhỏ hẻo lánh.
Năm năm trước, Hứa Uyên đến đây vì yêu thích sự yên tĩnh của thị trấn này.
Hứa Uyên ghé vào quán ăn sáng dưới lầụ
Cô là khách quen ở quán, bà chủ quán trông thấy liền nhận ra cô. Nhanh chóng mang ra một bát hoành thánh tôm tươi nhỏ.
Dạ dày của Hứa Uyên không tốt, trong bát có vài giọt dầu, ngoài chút giấm và tiêu, không hề có tí ớt nào.
Khách trong quán đang bàn tán về chủ đề mới nhất trong ngày.
Bà chủ ngồi đối diện Hứa Uyên, trò chuyện với cô "Cô có biết gì chưa? Đại minh tinh đến thị trấn chúng ta quay phim rồi."
Hứa Uyên lễ phép đáp lời "Minh tinh nào vậy ạ?"
"Người nổi tiếng lắm, Lê Ân Đồng, cô nhận ra chứ?"
Hứa Uyên cầm thìa, từ từ uống nước súp trong chén.
Dù cô không quan tâm đến tin tức giải trí, nhưng tên của Lê Ân Đồng cô cũng đã từng nghe qua.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Bạo Sủng: Hôn Nhân Mất Khống Chế Cùng Tài Phiệt Lão Công
Chiếm Giữ Dịu Êm
Ái Dục Cha Chồng
Cuồng Hoan Cùng Đám Sói Đực
Xuyên Không Rồi Lại Muốn Sa Đọa
Thiên Kim Nữ Phụ: Không Yêu Chỉ Say
Thân Phận Phu Nhân Khi Bị Lật Mặt
Mang Không Gian Về Thập Niên 70
Mỹ Nhân Như Hoa Khiến Lòng Rung Động
Đấu Giá Được Chú Út
Tình Yêu Bệnh Kiều: Quyến Rũ Thái Tử
Trở Lại, Ta Không Buông Chồng Cũ