Khoảnh khắc tươi đẹp nhất của cuộc đời là trước khi bước sang tuổi mười tám.
Cha mẹ còn sống, gia cảnh sung túc, cô là cô con gái được cưng chiều lớn lên trong mật ngọt, thừa hưởng những ưu điểm tốt nhất từ cha mẹ. Mỗi khi cười đôi mắt cong cong, ngọt ngào dễ thương, khiến ai nhìn thấy cũng không thể rời mắt.
Đối với cô thiếu nữ mười tám tuổi, vẻ đẹp vào những ngày nắng chính là bậc thang trải đường cho cô bước đi trước cảnh cổng dẫn đến thế giới tàn nhẫn.
Khi Hứa Uyên bị bắt cóc bởi băng nhóm xã hội đen cũng là lúc cha mẹ cô vừa nhảy lầu vì món nợ quá lớn.
Cô bị nhốt trong phòng tối, thường xuyên nghe thấy tiếng nói chuyện dâm du͙c của những gã đàn ông ngoài cửa.
Họ tính toán sẽ bán các cô đến câu lạc bộ ngầm, hoặc đưa đi quay phim chụp ảnh. Chỉ cần thời gian đủ dài, số lượng đĩa ghi đủ nhiều, cuối cùng cũng sẽ trả hết món nợ mà cha mẹ để lại.
Tiếng cười tục tĩu của những gã đàn ông cứ vang lên từng hồi, đau nhói tai Hứa Uyên.
Cô ngồi co ro cô.
Họ ngồi quây quanh trong căn phòng lạnh lẽo, run rẩy sợ hãi chờ đợi cơn ác mộng không biết sẽ ập đến lúc nào.
Hứa Uyên bị giam giữ suốt một tuần.
Cô thường xuyên quan sát căn phòng tối này, chỉ có một cửa sổ nhỏ thông gió và một cánh cửa lớn dẫn ra thế giới bên ngoài.
Cửa sổ rất nhỏ, ngay cả một cô gái mảnh mai nhất cũng không thể chui qua để thoát ra ngoài cầu cứụ
Về phần cánh cửa, cô từng nhìn qua khi những gã đàn ông mang cơm đến.
Bên ngoài có ít nhất mười tên đứng canh gác. May mắn thay, những gã đàn ông ngoài miệng nói lời tục tĩu, nhưng vẫn chưa có ý định động tay động chân với họ.
Đó là điều tốt, chỉ cần còn một chút hy vọng có thể rời khỏi căn phòng tối, vẫn có khả năng tự cứu lấy mình.
Những cô gái ở đây khóc lóc không ngừng, thức ăn mỗi ngày cũng không thể nuốt nổi.
Chỉ có Hứa Uyên, chưa một lần cô khóc, cô ăn hết sạch từng miếng thức ăn mang đến mỗi ngày.
Cô giữ lại cho mình đủ sức lực.
Giữa những cô gái trắng bệch và gầy yếu, sắc mặt của cô trông có vẻ tốt nhất.
Một ngày nọ, cánh cửa phòng mở ra.
Vài gã đàn ông bước vào, lôi các cô gái ra ngoài.
Hứa Uyên bị quăng xuống nền gạch giữa sảnh lớn.
Căn phòng rộng lớn, mùi rượu, mùi thức ăn dầu mỡ, mùi bài tây cũ kỹ, cùng với mùi cơ thể không tắm của đàn ông, tất cả hòa trộn lại khiến người ta buồn nôn.
Những gã đàn ông xung quanh đều dừng việc đang làm, ánh mắt lướt về phía cô.
Khuôn mặt đầy tiếc nuối và thèm thuồng như những con chó hoang ngửi thấy mùi thịt ngọt.
Các cô gái yếu ớt như những chú chim non rơi vào miệng kền kền, đôi mắt đỏ hoe, không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Trên ghế sofa ngồi một người đàn ông mặc đồ sang trọng, khí chất vượt trội, ánh mắt lướt qua từng cô gái.
Hứa Uyên nghe lén cuộc trò chuyện rì rầm của những gã đàn ông.
Họ nói, người đàn ông đó tên là Tạ Đạc.
Cô lại nhìn về phía tên đầu sỏ ở đây, hắn ta đối với người đàn ông đầy vẻ nịnh bợ và lấy lòng.
Băng nhóm Thanh Mộc là một trong những tổ chức xã hội đen hàng đầu trong nước, nếu không thì cũng không thể dám làm những việc như cho vay nặng lãi và buôn người.
Nhưng những người của băng đảng Thanh Mộc đối diện với người đàn ông này lại chỉ dám cúi đầu phục tùng, như những con chó bị xích ngoài sân nhà ông ta.
Người đàn ông họ Tạ.
Hứa Uyên ngay lập tức liên tưởng đến tập đoàn Tạ Thị.
Tập đoàn Tạ Thị có ảnh hưởng khắp cả nước H, là một tập đoàn tài phiệt đỉnh cao mà ngay cả trẻ em ba tuổi cũng biết đến, sở hữu khối tài sản không đếm xuể và quyền lực ngất trời.
Người nhà họ Tạ sao lại xuất hiện ở băng đảng Thanh Mộc?
Tên đầu sỏ đưa thuốc cho Tạ Đạc.