⬅ Trước Tiếp ➡
Người hầu đọc to kết quả kiểm tra sức khỏe của các cô gái
"Đinh Mạn, hai mươi hai tuổi, cao một mét sáu hai, nặng năm mươi lăm ký, không có tiền sử bệnh, không có tiền sử bệnh tình du͙c."
"Tiết Tuyết Thuần, hai mươi lăm tuổi, cao một mét bảy mốt, nặng năm mươi tư ký..."
"Bùi Thải, hai mươi ba tuổi... vòng ngực tám mươi, vòng eo năm mươi sáu, vòng hông chín mươi."
Ngay lúc này, tất cả các cô gái như bị lột trần trước ánh đèn sân khấu, bị buộc phải chấp nhận ánh nhìn đầy xấu hổ từ mọi phía.
Họ đứng đó, cứng đờ, phó mặc số phận, không thể làm gì khác.
Nếu không đứng đây, họ sẽ bị gửi trả lại cho băng đảng Thanh Mộc và không ai muốn quay lại nơi tối tăm đó.
"Lý Nhung Nhung..."
Tạ Văn Châu giơ tay ngắt lời người hầu "Chán quá."
Người phụ nữ tóc ngắn "Cậu đang làm gì vậy? Tổ chức thi hoa hậu ở Thương Thành à?"
Tạ Văn Châu "Sinh nhật của anh trai sắp đến rồi, tôi đang chọn quà sinh nhật cho anh ấy, chỉ là Tạ Đạc này, những cô gái mà cậu mang về, chất lượng có phải hơi kém quá không."
Tạ Đạc nhún vai, không nói gì.
Tạ Văn Châu chỉ tay "Cô đó, cô kia và bốn người đằng sau, gửi lại cho bên Thanh Mộc đi."
Những cô gái bị chỉ đều không phải là người nổi bật giữa đám đông.
"Đến cả tôi còn không chấp nhận, thì người anh kén chọn của tôi sao có thể hài lòng chứ?"
Vài cô gái vừa nghe phải quay lại băng Thanh Mộc, mặt mày lập tức tái nhợt. Chưa kịp mở miệng cầu xin ở lại, họ đã bị vệ sĩ của nhà họ Tạ nhanh chóng dẫn đi ra.
"Còn cô thứ hai bên phải, da không đủ mịn. Cô thứ ba bên trái, chất tóc không tốt và mấy cô cuối hàng cũng đưa đi, chân cứ run rẩy, can đảm như thế trước mặt anh cả, e rằng sẽ bị dọa cho sợ chết mất?"
"Tôi nói cậu đấynan" Người phụ nữ tóc ngắn không thể chịu nổi nữa, giọng cao lên, "Biết dừng lại đúng lúc đi, nếu anh cả ở đây, sẽ không dung thứ cho hành động ngu ngốc này của cậụ Cậu nghĩ mình đang làm gì? Tuyển phi tần sao? Hay là dựa vào danh nghĩa nhà họ Tạ để làm mất mặt gia tộc?"
"Tĩnh Thu, tôi biết lần trước tranh giành làm ăn khiến cô không hài lòng, nhưng bây giờ, tôi thực sự là đang thành tâm chọn quà cho anh cả..."
Lời của Tạ Văn Châu đột nhiên dừng lại.
Ở phía cuối hàng lang, anh ta nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai.
Mái tóc dài của thiếu nữ như một dòng thác đen mượt, khuôn mặt nhỏ xinh chứa đựng các đường nét sáng như ngọc quý.
Làn da cô trắng và mỏng. Trên cổ thon gầy bị bọn đàn ông Thanh Mộc túm qua, hiện lên vài vết đỏ, mang theo sự gợi cảm không phù hợp.
Như một con búp bê tinh xảo, đáng lẽ phải được trưng bày sạch sẽ trong tủ kính.
Nhưng nếu bị ném vào căn nhà tồi tàn, cống rãnh, hoặc là tầng hầm ẩm ướt. Thì đối với những người tâm lý đen tối, cũng có thể nảy sinh những tưởng tượng kỳ quái, đầy khoáı cảm.
Khi Hứa Uyên lấy lại tinh thần, Tạ Văn Châu đã đứng trước mặt cô.
Đôi giày mà nhà họ Tạ chuẩn bị cho cô rất mỏng. Chỉ đứng trong chốc lát, Hứa Uyên đã cảm nhận được cái lạnh từ nền đá hoa cương truyền lên thân thể.
Tạ Văn Châu nắm lấy cằm cô, anh ta ngắm nghía khuôn mặt này một lúc, đột nhiên cười "Tĩnh Thu, cô biết không, đôi khi tôi nghĩ lời cô nói rất có lý. Anh cả chắc chắn sẽ không thích tôi làm những chuyện ngu ngốc thế này, vì vậy, quản gia Đinh, xin hãy đưa mấy cô gái đó về lại băng Thanh Mộc, còn cô gái nàynan"
Anh ta nheo mắt, đầy du͙c vọng "Vì đã vất vả chọn quà sinh nhật cho anh cả cả ngày, cô gái này cứ coi như một phần thưởng nhỏ, đưa đến phòng tôi đi."
Hứa Uyên theo phản xạ lùi lại.
Tay của Tạ Văn Châu đột nhiên siết chặt, bóp lấy cổ cô. Anh ta bất chấp việc vẫn còn có người khác trong phòng, mũi áp sát vào bên cổ cô "Em thơm quá."
⬅ Trước Tiếp ➡