- Em đừng uống thốc tránh thai nữa!
Câu nói của hắn khiến cô giật mình, hắn biết sao? Đúng là cô đã uống thuốc tránh thai, vì cô sợ mang thai sẽ gây lại rất nhiều phiền phức.
- Anh muốn có con! Có con rồi chúng ta sẽ hạnh phúc hơn! Có con rồi anh sẽ không phải lo em bị người khác cướp mất nữa...
Giọng hắn nghe êm tai như tiếng đàn dương cầm vậy, rất dịu dàng.
Cô hình như... đã yêu... hắn từ lúc nào không hay rồi! Cô cũng muốn trải qua cảm giác... làm mẹ một lần...
Nhưng mà...
Cảm giác cấn lòng này là sao?
- Anh yêu em!
Cô hơi bối rối khi nghe câu đó, đây là lần thứ 3 hắn nói vậy rồi!
- Em...
Cô ngập ngừng, dường như không dám nói điều gì đó.
Không gian đang yên tĩnh bỗng bị dập tắt bởi một tiếng điện thoại.
( Havana, oh na na, half of my heart is in havanana~...)
- Alo, mẹ hả!
Cô hốt hoảng ngồi dậy, nghiêm chỉnh lại nghe điện thoại, hắn thấy vậy cũng ngồi dậy theo, cơ thể vẫn không chịu rời khỏi cô, bàn tay to lớn rờ mó trong chiếc áo sơ mi cô đang mặc kia, khuôn mặt thì vùi vào cổ cô, trông nũng nịu như một chú mèo.
Bên kia điện thoại phát ra một tiếng nói vô cùng nhẹ nhàng.
- Nghe nói con và con rể đang sống chung với nhau phải không? Hí Hí!
Ha Ha! Con rể sao? Thì ra...là thông đồng với nhau trước! Hay lắm...
- Mẹ nói con rể nào! Con vẫn đang sống một mình mà!
Hắn nãy giờ vẫn chăm chú nghe, ánh mắt nổi lên một tia không hài lòng, cúi đầu cắn vào chiếc cổ trắng nõn nà của cô, tỏ ý cảnh cáo!
- Đau...!
Cô sờ cổ mình, bàn tay tiện thể đẩy mặt hắn ra.
đọc tiểu thuyết ngôn tình giúp biết thêm được vốn từ linh hoạt cho bạn khả năng phân biệt sự vật sự việc tốt hơn và khiến bạn có thể nói chính xác suy nghĩ của mình, và trở nên rõ ràng thay vì mơ hồ mông lung khi chia sẻ suy nghĩa và ý kiến hoặc chỉ đơn giản là khi trò chuyện. Điều này tăng khả năng người khác thấu hiểu điều bạn muốn thể hiện, và đồng thời nó còn…Giúp bạn hiểu người khác. Đây là kỳ vọng mà hahatruyen mong muốn đen đến cho bạn.
Mẹ cô sốt ruột hỏi.
- Con bị sao thế?
- Bị chó điên cắn đấy mẹ!
Hắn lại ngoặm thêm phát nữa, lần này lại là chỗ khác.
Dám nói hắn là chó điên, cắn khắp người em luôn!
- Này, con chó hư kia!
Cô hét lên, đẩy hắn ra xa, làm như vậy hắn càng thích đùa giỡn trên người cô hơn.
- Sao con lại nuôi chó điên trong nhà vậy?
Mẹ cô lo lắng hỏi, ai đời con gái mới lớn lại đi nuôi chó điên trong nhà chứ!
- Dạ, con quen rồi! Nuôi nó...rất thú vị...
Cô ngập ngừng nói tiếp, cánh tay to lớn vẫn không ngừng mò mẫm.
- A ~ Này, đừng quậy! Chị thương!
Cô nịnh hắn như sủng vật của mình, bàn tay nhỏ xoa xoa đầu hắn.
Hắn tức giận, dựt chiếc điện thoại kia, dám coi hắn là sủng vật, cho cô biết thế nào là lợi hại.
- A lo, mẹ hả, là con, Trần Phong đây!
- Ô hô! Là con rể yêu quý đó hả?
- Dạ vâng!
Hắn vui vẻ trả lời, dường như hai từ "con rể" làm hắn rất hài lòng.
- Đêm qua...hai đứa...rất nồng nhiệt phải không?