Câu nói làm cô đơ người, mấy đứa rồi sao? Một đứa cô còn chẳng có nữa!
Cô chỉ có thể lắc đầu, ánh mắt họ ngạc nhiên nhìn cô.
- Được rồi mấy em, Yên Yên còn trẻ mà!
Anh cười tươi xen vào nói giúp cô. Cô có chút bối rối, ngượng ngùng. Bàn tay to lớn chuyển sang khoác eo cô, cô có chút không thoải mái.
- Hai người định khi nào sẽ làm đám cưới!
Mộc Lan cười tủm tỉm nhìn thấy anh khoác vai cô như đang chở che, bảo vệ cô vậy.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt say đắm rồi quay sang nói.
- Cái này là tùy Yên Yên quyết định! Anh không có quyền! Bởi vì anh rất...sợ vợ!
Câu nói khiến cả đám bật cười, anh ta đã đi quá giới hạn của mình rồi, cô nhanh chóng đẩy anh ra, ánh mắt rất nghiêm túc đính chính lại, chuyện này mà để hắn biết thì coi như lớn chuyện.
- Các cậu hiểu lầm rồi! Mình và tiền bối chỉ là bạn bè thôi.
Cả đám đột ngột ngừng cười lại, ánh mắt hơi thất vọng nhìn cô, thoáng trong mắt anh hiện lên tia không hài lòng, bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, nhưng khuôn mặt vẫn tỏ vẻ tươi cười...
---
- Nhớ thời đó, cậu và hội trưởng là một đôi trai tài gái sắc, khiến người khác phải gato lắm biết không?
Cả bọn hẹn nhau ra một nhà hàng lớn, nhà hàng này nằm ở khu trung tâm thành phố nên khá đông đúc và đắt đỏ, một món ăn ở đây không phải người tầm thường nào cũng có thể tới được. Tiếng thịt bò nướng xì xào trên bàn, bên cạnh đó còn có mực, thịt nai, thịt sườn heo...v...v..., thơm phức khiến bụng ai cũng phải kêu rộp rộp vì đói, nhất là bọn trẻ con, quậy phá lung tung.
- Vậy sao? Anh cũng thấy vậy đó.
Dương Lâm cố tình chọn chỗ ngồi ngay bên cạnh cô, khiến cô cứ cảm thấy không thoải mái, lại còn bị bạn bè trêu chọc, thật không thích tí nào.
- Đúng vậy, còn nhớ cái lúc hai người tham gia cuộc thi maraton chạy tiếp sức, trông hai người phối hợp rất ăn ý.
Xuân Ý vui vẻ chia sẻ một thời hào hùng của bọn họ.
Dương Lâm chỉ biết ngồi cười khi nghe những lời đó, anh thực sự rất vui khi thanh xuân có cô ở bên cạnh.
Cô vẫn không mảy may quan tâm lắm, chỉ chú trọng vào đồ ăn thôi.
Nhà hàng này thực sự rất lớn, khách đến ăn cũng rất nhiều, đồ ăn khá là sạch sẽ, còn tươi sống. Nếu có dịp cô và hắn sẽ đến đây ăn, không biết ý hắn thế nào?
Nghĩ đến đây cô cười tủm tỉm. Dương Lâm vỗ nhẹ vai cô, một mùi hơi khét bốc lên.
- Này, tiểu Yên, thịt của em cháy hết rồi kìa.
Một lời cảnh báo cho sự lơ là, bất cảnh giác mà hậu quả nó mang đến vô cùng nghiêm trọng.
Cô ủ rũ, cúi gầm mặt xuống.
- Thịt...khét hết rồi...làm sao đây...
Anh vỗ nhẹ lưng cô, tỏ ý an ủi.
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía xa, một dáng người cao lớn bước về phía cô, người đàn ông này...
- Đây không phải vị tiểu thư trong bữa tiệc kia sao? Chúng ta thật là có duyên mà.