- Cái này là ông chủ đặc biệt căn dặn, nói mọi người hôm nay có thể ăn thoải mái mà không lo vấn đề về tiền bạc.
Cả đám lại hét lên vì sung sướng, được ăn đồ "free" còn là đồ thượng hạng nữa, ai mà không thích cơ chứ.
Cô chỉ cười nhẹ rồi gật đầu cảm ơn.
- Cho tôi gửi lời cảm ơn đến ông chủ của anh.
Anh phục vụ cười rồi chào cô, quay về phục vụ những bàn khác.
Dương Lâm nãy giờ tức tối không thể chịu được, liền cầm ly rượu vang uống một hơi dài cho đến khi cạn, mọi người vẫn mải mê ăn uống, không một ai để ý đến hắn đang tức giận như thế nào?
Người phụ nữ của hắn, ai cho bọn họ đụng vào chứ? Thật ngông cuồng!
Em nhất định phải là của anh, Yên Yên à!
Anh không thể chờ được nữa, bởi vì có quá nhiều kẻ đòi lăm le chiếm đoạt em rồi.
Đôi môi Lâm Dương khẽ nhếch lên cười.
Điệu cười vô cùng gian tà.
---
Ánh đèn đường chập chờn sáng lên, con đường này ngày xưa cô vẫn hay đi mỗi khi đi học về, nghĩ lại thời thanh xuân đó, cô rất hạnh phúc. Người con trai đi bên cạnh cô, cũng chính là mối tình đầu của cô những năm tháng cắp sách tới trường đó, thật là một khoảng trời hồi ức.
"Người ta nói, mối tình đầu sẽ luôn là mối tình đẹp nhất, nhưng mối tình cuối cùng mới là mối tình bất diệt."
Cô nghẹn ngào nhìn anh, anh trông có vẻ rất ưu tư, vừa nãy còn uống rất nhiều rượu, còn đòi cô cùng anh phải đi bộ trên con đường này, nhằm mục đích bắt cô nhớ lại những khoảng thời gian hạnh phúc đó.
- Tiểu Yên, em còn nhớ không? Năm đó em vào trường, anh đã thật sự bị chinh phục bởi nụ cười của em, ánh mắt của em, giọng nói của em và cái cách em...gọi anh là tiền bối. Anh thực sự rất vui vì khoảng thời gian hai ta bên nhau, nếu ngày đó anh không đi du học thì có lẽ...có lẽ...
Anh ta ngập ngừng, men rượu đang ngày một thôi thúc, làm lí trí dần mờ đi, những lời lẽ vô cùng thật lòng.
Anh đẹp trai, anh học giỏi, anh được nhiều người ngưỡng mộ theo đuổi, anh là niềm tự hào của cả trường nhưng mà cuối cùng anh vẫn chỉ là...một gã si tình không hơn không kém.
- Anh say rồi. Để em gọi taxi đưa anh về.
Dương Lâm loạng choạng từng bước đi, có vẻ là uống rất nhiều. Cô dìu hắn đến một ngã ba để bắt xe đưa hắn về, say thế này thì làm sao có thể lái xe được.
- Anh không say. Yên Yên, anh thực sự rất yêu em, đến khi nào em mới chịu hiểu đây...
Anh ta dồn mạnh cô vào sát vách tường, hai bàn tay to lớn nắm chặt bả vai cô, khiến cô đau đớn mà la lên.
- Anh đang làm em đau đó.
Ánh mắt anh ta nổi lên một tia giận dữ.
- Tại sao...tại sao...em không chịu yêu anh hả, Yên Yên.
- Anh điên rồi, mau buông em ra!
Không khí vô cùng căng thẳng, anh ta say rồi, bị con ma men điều khiển nên không ý thức được hành động mà mình đang làm.
Bỗng tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, người gọi không ai khác chính là Trần Phong.
( Havana, oh na na, half of my heart is in havanana~...)
- Anh Phong, cứu em với!