Cô nũng nịu hỏi hắn. Hôm nay hắn cứ nằng nặc đòi dẫn cô về ra mắt ba mẹ chồng, trong lòng cô có chút hồi hộp không yên, lần đầu về không biết sẽ thế nào.
- Chồng à!
Hắn đạp thắng xe lại một cách bất ngờ, ánh mắt kinh ngạc nhìn cô.
- Em vừa gọi anh là gì?
Cô ngơ ngác nhìn, ánh mắt nghiêm túc đó là sao?
- Thì anh là chồng em mà...chẳng lẽ anh không thích em gọi như vậy sao?
Cô hơi sững sờ, hắn với cô dù gì cũng đã sống chung, ngủ chung, cũng sắp kết hôn rồi, gọi như vậy cũng bình thường mà.
- Được chứ, được chứ, em kêu ngàn lần, à không trăm ngàn...à mà không vạn vạn tỉ tỉ lần cũng được.
Hắn nũng nịu cọ cọ cái đầu to lớn vào ngực cô, hành động như một chú cún con, nếu gắn thêm cái tai trên đầu hắn nữa chắc sẽ hoàn hảo lắm.
Cô mỉm cười nhìn hắn, rõ ràng 30 tuổi rồi mà hành động như một đứa trẻ lên 3 vậy, dễ thương ghê.
- Vợ ơi! Kêu lần nữa đi! Chồng muốn nghe nữa!
Hắn cọ qua cọ lại vào ngực cô, khiến cô hơi bối rối, bàn tay nhỏ đẩy đầu hắn ra.
- Nhanh lên, ba mẹ chồng mà đợi thì họ sẽ ghét em mất thôi. Mới ngày đầu ra mắt mà mất ấn tượng thì không tốt lắm.
Hắn âu yếm nhìn cô, cô hôm nay nhìn rất nghiêm túc, trang điểm với áo quần cũng rất hài hòa, lịch sự nhưng cũng không kém phần duyên dáng, xinh đẹp.
...
Biệt thự nhà họ Trần.
Cổng vào biệt thự được điều khiển bằng những thiết bị cảm ứng rất hiện đại, đường đi đến biệt thự cũng khá xa, xung quanh là các cây thông, phía xa kia là hồ bơi, garage, xung quanh căn nhà được trồng các loại hoa hồng đỏ rất đẹp, đặc biệt là chùm hoa chuông ở phía giàn hoa gần cửa sổ kia, thật sự rất đẹp, nếu như không nhầm thì ý nghĩa của loài hoa này là "lời chúc may mắn".
Cô cảm thấy rất hồi hộp, cảm giác vô cùng sợ hãi, đây là lần đầu tiên ra mắt mẹ chồng, lỡ có nói sai gì mà bị ghét bỏ thì cô coi như tiêu đời.
- Chồng à, em xem nhiều bộ phim về mẹ chồng nàng dâu lắm, em sợ...
Cô nắm tay hắn, định quay trở ra.
Hắn nghe xong lại phá lên cười, khuôn mặt không nghiêm túc nhìn cô.
- Mẹ anh tuy có hơi nghiêm khắc, nhưng mà chắc cũng sẽ thích em như anh thích em thôi!
Hắn nắm chặt tay cô, bàn chân vẫn không ngừng bước vào trong, cô run sợ đổ mồ hôi đầm đìa, chỉ hai từ "nghiêm khắc" thôi cũng đủ khiến cô không muốn vào rồi.
...
Bên trong phòng ăn là một cặp vợ chồng, tuổi đã xế chiều, người đàn ông này là Trần Hùng, còn người phụ nữ kia là Ngọc Lan, hai người là ba mẹ của Trần Phong.
- Giới thiệu với bố mẹ, đây là Yên Yên, vợ của con.
Hắn vui vẻ giới thiệu, bàn tay to lớn ôm chặt vai cô, cô khẽ liếc nhìn mẹ chồng, ánh mắt bà ấy hung tợn nhìn cô, khiến cô càng lo sợ hơn, đôi chân run sắp không trụ nổi.
- Con...con...chào...ba...mẹ...
Cô lắp bắp, mãi mới nói xong, thật sự tim cô đập rất nhanh, bà mẹ chồng nhanh chóng bước lại chỗ cô, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn cô. Xung quanh bà ấy nổi lên luồn khí lạnh đến thấu xương.