⬅ Trước Tiếp ➡
Điều Minh Thương không biết là, nụ cười chua chát của anh trong mắt Quỳnh Diệp lại giống như sự chế giễu... tương tự như sự khinh bỉ mà cô vừa cảm nhận được khi anh nói cô là người giàu có.
Quỳnh Diệp dùng ngón tay cái nhẹ nhàng xoa lên vân của cây bút kim loại, một luồng khí thế kỳ lạ bỗng trào dâng trong lòng, vì cô đã coi câu hỏi vừa rồi của Minh Thương là một sự khiêu khích.
Cô nhìn Minh Thương, đặt bút xuống, kéo cổ áo vest lên, vừa cởi vest xuống vừa nghiêm nghị nói: “Anh Thương, thắng kiện là trách nhiệm của tôi, nhận tiền của ông tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng tôi chỉ có thể nói về xác suất, không thể hứa chắc chắn được.”
Nói chuyện, cô đưa hai tay ra sau, ngực đẩy về phía trước, tay phải kéo tay áo vest bên trái.
Nút áo sơ mi xanh coban ở ngực bị căng chặt ngay lập tức, hai bầu ngực tròn đầy nhô lên dưới lớp vải, như sắp bung nút áo ra, thậm chí họa tiết ren của áo lót cũng như in hằn dưới vân áo sơ mi...
Ngồi đối diện cô, Minh Thương giật mình cau mày, quay đi, đưa tay lên định đưa thuốc lá lên môi.
Nhưng tay anh mới đưa lên một nửa thì nhớ ra, cách đây nửa phút anh vừa dập điếu thuốc rồi...
“Ha...”
Tiếng cười nhẹ nhàng, thoải mái của người phụ nữ vang lên trong tai, Minh Thương cảm thấy một làn sóng nóng bừng bừng dâng lên đỉnh đầu.
---
Anh vội vàng đưa tay đang dừng lại giữa không trung, có phần lúng túng, chạm vào cổ áo khoác, kéo cổ áo lên quạt quạt cho mát.
“Văn phòng không có điều hòa à?”
“Có.” Quỳnh Diệp đưa tay lấy điều khiển điều hòa bên cạnh ống cắm bút, “28 độ thì có khác biệt nhiều không?”
“Ừ, cũng gần đúng.” Minh Thương trả lời, giọng cứng nhắc, nghiêm túc.
Quỳnh Diệp nhìn anh ta vẻ bối rối, cố nén cười, đặt áo khoác sang một bên tay vịn ghế.
“Anh Thương, chúng ta có thể nói kỹ hơn về chi tiết được không?”
“Chi tiết?”
“Đúng, chi tiết, ví dụ anh nghi ngờ vợ ngoại tình từ khi nào, khi nào anh chú ý đến hành vi ngoại tình của cô ấy, và quá trình anh đến khách sạn đánh người bị thương.”
Minh Thương mặt hơi khó coi, “Luật sư Tú chỉ hỏi tôi về quá trình đến khách sạn thôi.”
“Anh ấy rõ ràng nghĩ mình không xử lý được nên mới giới thiệu anh cho tôi, anh ấy còn không giải quyết được, anh mong ông ấy hỏi anh nhiều chi tiết được sao?”
“...” Minh Thương hé môi, bỗng nhiên không biết nói gì, cảm giác như một cục máu nghẹn ở cổ họng.
Lúc đó có tiếng gõ cửa, trợ lý Trần Ngân mang cà phê đến cho Quỳnh Diệp.
“Chị Diệp, cà phê chị yêu cầu đây.” Trần Ngân nhíu mày nhẹ, đặt cà phê trước mặt Quỳnh Diệp, bị mùi thuốc lá trong phòng làm việc làm khó chịu.
Quỳnh Diệp gật nhẹ đầu, ánh mắt lướt qua cốc giấy dùng một lần trước mặt Minh Thương, nước trong cốc vẫn còn nguyên...
Hóa ra ngồi đây hơn một tiếng đồng hồ, anh ta chỉ biết hút thuốc thôi sao.
“Anh Thương có muốn thêm chút nước không?” cô cố ý nhắc nhở.
Minh Thương vô thức nhìn cốc nước trước mặt, lắc đầu nhẹ nhàng, “Không cần, cảm ơn.”
Quỳnh Diệp khẽ mỉm cười, quay sang nhìn Trần Ngân, “Không có việc gì nữa rồi, em ra ngoài đi.”
“Vâng.” Trần Ngân đáp rồi quay người ra khỏi văn phòng.

⬅ Trước Tiếp ➡