⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi không nóng!” Miệng anh nói không nóng nhưng giọng lại lớn hơn, “Tôi chỉ muốn biết cô hỏi những câu này có ý gì? Có liên quan gì đến vụ án không?”
“Dĩ nhiên có, nếu không có yếu tố khách quan ảnh hưởng dẫn đến ngoại tình thì về mặt đạo đức cô ấy không thể biện minh được, điều này rất có lợi cho việc thương lượng.”
Minh Thương nhìn cô chăm chú, hít sâu một hơi, “Tôi không có vấn đề gì, rất bình thường!”
Quỳnh Diệp khẽ mím môi gật đầu, thể hiện đã hiểu, nhưng dù nhìn kỹ biểu cảm của Minh Thương vẫn rất không ổn...
“Tôi thật sự không có vấn đề!”
“Tôi biết, anh vừa nói rồi.”
“...”
“À... đúng rồi, anh vừa nói anh cưới vợ được năm năm.”
“Đúng.” Minh Thương giọng khá khó chịu.
Quỳnh Diệp không bận tâm lắm, ngược lại cúi nhìn tài liệu, ngày sinh con gái anh, “Hai người cưới tháng mấy?”
“Tháng ba.”
Tháng ba?
Quỳnh Diệp nhướn mày, “Hai người cưới vì có thai phải không?”
Vừa dứt lời, nét mặt Minh Thương từ giận dữ chuyển sang hơi phức tạp.
Anh quay mặt đi, gật nhẹ đầu, “Đúng vậy.”
“Xem ngày sinh con gái anh, lúc cưới vợ, cô ấy chắc đã mang thai gần năm tháng rồi.”
“... Đúng.”
Biểu cảm thật không bình thường!
Quỳnh Diệp cau mày, đột nhiên nhận ra một vấn đề nghiêm trọng, dù xác suất không cao, vì đàn ông chịu làm người “bù đắp” không nhiều.
Nhưng... nếu thật thì quyền chủ đạo của vụ kiện không nằm trong tay cô nữa!
“Anh Thương, tôi có một câu hỏi rất quan trọng muốn hỏi anh, có thể hơi bất lịch sự, nhưng anh phải trả lời thật lòng, câu hỏi này rất quan trọng.”
Minh Thương đã đoán được cô sẽ hỏi gì, cúi đầu hút thuốc rồi thở ra, “Cô hỏi đi.”
“Con gái anh, có phải là con đẻ của anh không?”
“... Là con đẻ.”
“Tôi muốn nghe sự thật.”
Minh Thương dừng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Quỳnh Diệp, “Là con đẻ.”
Giọng nói và biểu cảm của anh rất kiên định, nhưng chính sự kiên định quá mức đó khiến Quỳnh Diệp biết, có đến tám mươi phần trăm khả năng con gái anh không phải con đẻ thật sự của anh...
---
Quỳnh Diệp im lặng, ngả người về phía sau tựa vào lưng ghế, trong lòng vừa nghĩ thầm trách Anh Tú, vừa nhìn lại người đàn ông trước mặt.
Người đàn ông trông rất ổn, cũng không có khuyết điểm về thể chất, tuy không giàu có phú quý nhưng có nhà, có xe, có công ty.
Nếu không phải đầu óc bị “con lừa đá”, sao có thể làm kẻ “chấp nhận thay thế” rồi còn phải tốn công tốn sức đi kiện để tiếp tục nuôi con gái người khác.
Minh Thương cảm thấy bị cô nhìn chằm chằm nên rất khó chịu, hơi lúng túng dịch chỗ ngồi, rồi ngẩng lên uống một ngụm nước.
Nước vừa chạm cổ họng, vị ngọt lan tỏa trong miệng, không phải nước lọc có pha đường mà là cổ họng anh quá khô, miệng đắng ngắt, khô và đắng...
Anh lại ngửa đầu uống thêm một ngụm rồi đặt cốc xuống, “Luật sư Quỳnh Diệp còn câu hỏi gì nữa không?”
Quỳnh Diệp mím môi nhẹ, “Tình hình gia đình vợ anh, nghề nghiệp trước đây của cô ấy, và... tình hình gia đình cũng như thông tin cá nhân cơ bản của người đàn ông đó.”
“...” Anh cảm thấy cô không giống luật sư mà giống cảnh sát...

⬅ Trước Tiếp ➡