Chương 10
một tháng thì một tháng.” “Đinh nannan khấu trừ một tháng giá trị sinh mệnh, đối tượng công lược Diệp Lệ Thành, thời gian khen thưởng còn lại hai năm mười một tháng.” Bỗng nhiên vô số dữ kiện tràn vào đầu Thẩm Ngữ đến mức khiến cô choáng váng, đầu óc căng chặt như muốn nổ tung, sau khi dữ kiện được truyền xong thì cô phát hiện ra bản thân có thể phiên dịch toàn bộ cuộc trò chuyện của bọn họ sang tiếng Anh.
Thẩm Ngữ mở to mắt, cô đột nhiên phát hiện ra đổi được năng lực này là rất đáng, cuối cùng cô cũng có thể cảm nhận cảm giác của học bá rồi.
Sau khi ăn tối xong, Cố Uyển Như ẩn ý nhắc nhở một câu “Tiểu Ngữ, nhớ là tắm xong thì nhanh đi lên đấy.” “Vâng, cháu đi tắm ngay đây.” Thẩm Ngữ trả lời.
Đây là ngày đầu tiên Thẩm Ngữ đi làm chính thức nên Diệp Lâm Lâm cũng muốn đi theo.
Thẩm Ngữ còn đang lo nhiệm vụ phiên dịch này chỉ là ngụy trang nhưng cô không ngờ là trong thư phòng lại có đặt những tài liệu cần phiên dịch thật.
Thẩm Ngữ rất khâm phục năng lực làm việc của Cố Uyển Như, cô và Diệp Lâm Lâm cùng nhau ngồi xuống rồi bắt đầu thực hiện công việc phiên dịch đầy nhàm chán.
Thẩm Ngữ không dùng máy tính để dịch mà cô viết tay bản dịch ra trước, định sáng mai sẽ đánh máy lại saụ Lúc Diệp Lệ Thành đi vào thì thấy Thẩm Ngữ đang nghiêm túc dịch tài liệu, còn con gái mình thì đã ghé vào bàn ngủ ngon lành.
Thẩm Ngữ vẫn còn chìm đắm vào công việc nên không nghe thấy tiếng bước chân, đến lúc Diệp Lệ Thành đi đến trước bàn, che khuất ánh sáng thì cô mới phát hiện ra.
“Chào chú Diệp.” Cô nhỏ giọng chào Diệp Lệ Thành.
Diệp Lệ Thành gật đầu đáp lại, cầm tài liệu đã được dịch lên xem.
Vừa nhìn xong thì anh đã rất kinh ngạc vì không ngờ là Thẩm Ngữ cũng có chút tài năng như thế.
Nhưng vẻ mặt anh thì vẫn bình tĩnh như cũ, Thẩm Ngữ cũng không nhìn ra là anh đang hài lòng hay không hài lòng, cô giống như một học sinh đang chờ giáo viên cho nhận xét nhưng từ đầu đến cuối Diệp Lệ Thành vẫn không hề hé môi.
Anh đặt giấy xuống, vỗ nhẹ lên lưng Diệp Lâm Lâm “Lâm Lâm, dậy đi, về phòng ngủ tiếp.” Diệp Lâm Lâm mơ hồ nói mớ vài tiếng, mơ mơ màng màng quay về phòng, quên cả việc chào hỏi anh.
Diệp Lệ Thành âu yếm nhìn bóng lưng con gái rồi, lắc đầu cười khẽ.
Mãi cũng không lớn nổi mà Đã nhiều ngày rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Thẩm Ngữ nhìn thấy Diệp Lệ Thành cười.
Lúc người đàn ông này cười, khuôn mặt vốn sắc bén nghiêm nghị chợt trở nên dịu dàng khiến cô mê mẩn không thôi.
Diệp Lệ Thành ho nhẹ vài tiếng kéo Thẩm Ngữ về thế giới thực, anh lạnh lùng mở miệng “Đến phòng cho khách thay quần áo trước đi.” “Vâng?
… À ” Thẩm Ngữ định thần lại, lúng túng dọn dẹp tài liệu trên bàn rồi mới vội vàng ra khỏi cửa.
Cô nhanh chóng đóng cửa lại, tựa lưng vào rồi thở ra một hơi.
Vừa rồi… Vừa rồi cô làm sao vậy?
Nhất định là Diệp Lệ Thành đã thấy được, mất mặt quá đi.
Hai má Thẩm Ngữ đỏ bừng, không ngờ cô lại mê mẩn nhìn anh như thế.
Thẩm Ngữ giơ tay quạt quạt nhằm thổi bay cơn nóng trên mặt, cô chạy đến mở cửa sổ ra, sau khi bị gió lạnh vờn nhẹ vài cơn thì cô mới bình tĩnh trở lại.
Thẩm Ngữ mở tủ quần áo ra, bên trong đặt những