Chương 12
thể này.
Thẩm Ngữ hoàn toàn không kháng cự được đối tượng công lược của mình, chỉ mới bị trêu chọc thôi là thân thể cô đã nổi lên phản ứng, đầu vú cọ vào lòng bàn tay anh tạo nên từng trận tê dại.
“A ưm…” “Đừng kêụ” Người đàn ông lạnh giọng mắng, anh không muốn vợ nghe thấy, anh sợ vợ mình nghe được sẽ buồn.
Nhìn thấy biểu cảm hung dữ của người đàn ông, Thẩm Ngữ sợ hãi gật gật đầu, dùng tay che miệng mình lại, tình cờ, bàn tay ấy lại che khuất hơn phân nửa gương mặt cô.
Khóe mắt cô rưng rưng, quần áo trước ngực mở rộng làm lộ ra bầu ngực đầy đặn, dáng vẻ bất lực đáng thương như bị lăng nhục đã kích thích ham muốn của Diệp Lệ Thành.
Suốt một năm rưỡi qua, phần thịt mềm ở phía dưới lần đầu nổi lên phản ứng.
Dương vật nửa cương hơi ngẩng đầu lên khiến cho nơi quần lót của anh dựng thành một túp lều nhỏ.
Diệp Lệ Thành sắp không ngăn được cảm giác kích động trong lòng, anh rất muốn chia sẻ tin mừng này cho vợ nghe.
Nhưng mới vừa đứng dậy, anh chợt nghĩ đến bây giờ nó vẫn chưa đứng lên hoàn toàn thì anh không thể biểu hiện hết uy phong của mình được.
Vẫn nên chờ nó cứng lên hoàn toàn rồi về sau, anh thầm nghĩ rồi lại tiếp tục xoa nắn bầu ngực ấy.
Nhưng dương vật của anh đột nhiên xìu xuống như bong bóng bị xì.
Diệp Lệ Thành vô cùng thất vọng, không phải vừa rồi nó đã có phản ứng sao?
“Chú Diệp?” Thẩm Ngữ thấy anh không nhúc nhích nhưng tay thì vẫn đang bóp chặt ngực mình, cô có chút ngại ngùng gọi một tiếng.
Lúc này Diệp Lệ Thành mới phát hiện ra động tác của mình, anh cũng không còn hứng thú nữa.
Diệp Lệ Thành xoay người bước xuống giường đi thẳng ra khỏi cửa, bỏ lại một mình Thẩm Ngữ với đống quần áo lộn xộn.
Haizz, không có chút tiến triển nào.
Thẩm Ngữ ngồi dậy, vừa thay quần áo vừa phát sầụ Phải làm sao bây giờ, thật muốn biết hồi ở mấy thế giới trước cô đã làm như thế nào.
Ở bên phòng kia, Cố Uyển Như vẫn hỏi thăm như thường lệ, lần này rốt cuộc cũng nhận được cái gật đầu của chồng mình.
Cô ta vừa mừng vừa sợ, duỗi tay sờ soạng nơi giữa chân chồng mình.
Hửm?
Sao vẫn mềm oặt như cũ vậy?
Cô ta dùng ánh mắt dò hỏi nhìn chồng mình.
Diệp Lệ Thành khó có thể mở miệng, anh trầm mặc một lúc lâu rồi mới mở miệng “Lại không được.” “Thế này…” Cố Uyển Như thấy hơi thất vọng, nhưng sau đó cô ta nhanh chóng khôi phục ý chí, “Ngày mai em lại hỏi bác sĩ Lâm nữa.” Nhìn thấy biểu cảm thấy có hi vọng của vợ mình, trong lòng Diệp Lệ Thành cũng không quá thoải mái, giọng điệu có chút lãnh đạm, “Ngủ đi.” Nếu vợ anh đã kiên trì như thế vậy thì cứ ráng nghe theo vậy.
Người đàn ông đi thay đồ rồi lên giường, tiện tay tắt đèn tường, đêm nay lại là một đêm không mộng mị.
Sáng sớm là Cố Uyển Như đã đến phòng khám của bác sĩ Lâm để chờ, cửa vừa mở thì cô ta liền đi vào rồi kể lại tình huống tối hôm qua cho bác sĩ Lâm nghe.
“Vậy có nghĩa là bấy nhiêu kích thích đó vẫn chưa đủ.” Bác sĩ Lâm sờ sờ chùm râu hoa râm, “Theo như cô nói thì có lẽ chồng cô không muốn tiếp nhận trị liệu?
Nếu muốn khôi phục hoàn toàn thì cô phải khiến chồng cô cam tâm tình nguyện chấp nhận kích thích.” Cố Uyển Như vừa nghe là đã thấy có hy vọng nên