Chương 20
đến mở cửa, đỡ Thẩm Ngữ đang cuộn thành một cục ở ngoài vào.
Thẩm Ngữ cả người ướt đẫm, mái tóc vốn luôn xõa tung bây giờ lại ướt nhẹp dán sát vào mặt.
Có lẽ do bị lạnh nên sắc mặt cô vô cùng tái nhợt, thoạt nhìn rất đáng thương.
Diệp Lệ Thành tức đến thở không nổi, “Không phải tôi kêu về rồi sao?
Tới đây làm gì nữa?” Đang yên đang lành chạy tới đây làm gì không biết, báo hại anh tưởng là ăn trộm.
“Em, em đi làm thêm ở gần đây, chợt nhớ tới chú chưa ăn tối.” Cô giơ bịch cơm nắm được bóc kín mít vào tay anh rồi đội cái mũ áo hoodie ướt dầm dề lên, “Em về trước đây.” Diệp Lệ Thành nắm lấy dây đeo balo cô, “Về kiểu gì?” Thấy cô dầm mưa đưa đồ ăn cho mình nên anh cũng không tức giận nữa, chẳng qua giọng điệu rất không kiên nhẫn, “Đêm nay ở lại đây đi.” Dứt lời anh khóa kỹ cửa rồi dẫn cô lên lầu, không hề bố thí thêm cho cô ánh mắt nào.
Thẩm Ngữ biết có lẽ mình đã gặp rắc rối rồi, cô cúi đầu đi theo sau anh, khuôn mặt vốn kiêu ngạo bây giờ lại mang theo chút ủ rũ khiến cô trông có chút đáng yêụ Đáng tiếc, Diệp Lệ Thành không có tâm trạng ngắm nhìn mỹ nhân ấy.
Nhưng đúng là Thẩm Ngữ đã giúp Diệp Lệ Thành rất nhiều bởi vì ban đêm thì công ty sẽ dọn sạch toàn bộ nguyên liệu nấu ăn, cho nên trừ đồ uống thì cũng không còn món nào khác, cô mang cơm nắm đến đúng là vừa kịp lúc.
Diệp Lệ Thành đưa cho cô một chiếc áo sơ mi để mặc sau khi tắm, sau đó anh bắt đầu mở bịch cơm nắm ra ăn khuya.
Tổng cộng có ba cục cơm nắm, được bọc bởi rất nhiều lớp nilon nên không bị nước mưa làm ướt, hơn nữa lớp nhân bên trong cũng rất nhiều, nhưng nhiêu đó cũng chỉ mới khiến cho Diệp Lệ Thành lửng bụng mà thôi.
Thẩm Ngữ tắm xong thì Diệp Lệ Thành cũng vừa ăn xong ngụm cuối cùng, trên bàn đặt hai phần giấy gói cơm nắm đã được mở.
“Tối nay cháu ngủ ở đây đi.” Diệp Lệ Thành vỗ vỗ sô pha bên cạnh, không hề để lộ một chút ý tứ muốn cô ngủ chung giường hay gì cả, người đàn ông lạnh lùng này đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc.
Thẩm Ngữ không bắt bẻ, gật đầu đáp ứng, vừa sấy tóc vừa ngáp, thoạt nhìn vô cùng buồn ngủ.
Diệp Lệ Thành bởi vì mới vừa ăn xong cơm người ta mang đến nên anh cũng có lệ quan tâm vào câu rồi trở về phòng ngủ.
Nửa đêm, Diệp Lệ Thành tỉnh giấc vì lạnh, anh nhìn thoáng qua cửa sổ thì thấy mưa vẫn còn rơi nặng hạt, anh xoay người quấn chặt chiếc chăn mỏng hơn nhưng đột nhiên anh vội bật ngồi dậy.
Thẩm Ngữ Ở đây chỉ có một cái chăn và bây giờ nó đang trên người anh, anh còn thấy lạnh huống chi là Thẩm Ngữ chỉ mặc có mỗi chiếc áo sơ mi mỏng.
Diệp Lệ Thành nhanh chóng đi ra nhìn, quả nhiên, Thẩm Ngữ đang cuộn tròn trên sô pha, nơi da thịt lộ ra ngoài đang nổi một lớp da gà, cơ thể vô thức run rẩy.
“Tỉnh tỉnh ” Diệp Lệ Thành vỗ vỗ mặt cô thì phát hiện nơi đó vô cùng nóng, anh vội mở đèn, mặt cô phiếm hồng không giống với bình thường, chân mặt cau chặt, có dấu hiệu như bị sốt.
Mưa to gió lớn nên Diệp Lệ Thành cũng không thể đưa cô dầm mưa ra ngoài được, anh suy nghĩ một lúc rồi quyết định quên đi căn bệnh sạch sẽ của mình sau đó cắn