Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bởi vì Phương Hinh vẫn còn mặc váy dài nên sau khi lên xe, Nhan Đào còn chu đáo ngồi xổm sửa sang lại làn váy cho cô, sau đó mới đóng cửa xe lại.
Trong lúc đó, Nhan Đào vô tình chạm vào mắt cá chân của Phương Hinh, đồng thời nhìn thấy đôi chân ngọc mượt mà khéo léo của cô, sơn móng màu đỏ rực vô cùng mê hoặc.
Giống như bị điện giật, Nhan Đào chịu đựng ngọn lửa tà ác bốc lên bụng dưới, ngồi vào ghế lái.
Chiếc Porsche 911 chạy êm ru, Nhan Đào thỉnh thoảng ngước mắt lên nhìn kính chiếu hậu trong xe với suy nghĩ kỳ quái, Phương Hinh đã ngủ rồi.
Lẽ ra nên để cô ngồi hàng ghế đầu, còn có thể thưởng thức dáng người xinh đẹp của cô ở khoảng cách gần.
Tuy nhiên, không cần phải vội vàng lúc này..
Khi tới trang viên họ Hàn, bầu trời đã lấp lánh những vì sao.
Tuyết chưa tan đang nhỏ giọt, hát khúc tình ca của mùa đông.
Phương Hinh tỉnh dậy từ chiếc giường lớn mềm mại, trong căn phòng tối om, chỉ có chiếc đèn sàn kiểu cổ điển ở đầu giường đang bật sáng, không khí tràn ngập hương thơm của hoa hồng, cửa sổ trong suốt phản chiếu ánh sáng cảnh hồ tuyệt đẹp của trang viên.
Đầu óc cô vẫn còn hơi choáng váng, mơ hồ nhớ được Nhân Đào ôm cô đang say rượu trở về phòng, tình cảnh lúc đó đã bị mơ hồ thành những mảnh ký ức nhưng ánh mắt khát vọng nhiệt liệt của Nhan Đào lại rất rõ ràng.
Phương Hinh vội vàng cúi đầu nhìn, quần áo cô vẫn còn nguyên vẹn, da thịt ửng đỏ vì cồn cũng khôi phục lại vẻ trắng nõn sáng bóng.
May mắn thay, Nhan Đào không phải là loại đàn ông tồi tệ thấy sắc nổi lòng tham.
Cô vẫn còn nguyên vẹn.
Bỗng nhiên, Hàn Mặc mặc áo choàng tắm bước vào phòng, bất ngờ ôm lấy cô, tham lam ngửi mùi thơm trên người cô.
"Ừm." Phương Hinh giật mình rụt vai lại, sau đó trách cứ: "Anh trở về lúc nào vậy? Em không biết luôn."
"Anh mới về không bao lâu, thấy em ngủ rồi nên mới đi tắm một lát." Hàn Mặc nghiêng đầu, chóp mũi cọ cọ vào cổ Phương Hinh, môi mỏng hôn lên vành tai của cô: "Vợ, mùi của em thơm quá."
Giọng nói trầm thấp từ tính của anh vô cùng dễ nghe, có thể làm tê liệt trái tim.
Hơi thở ấm áp thoang thoảng mùi thuốc lá dồn dập phả vào mặt Phương Hinh, hai chân cô không tự chủ được siết chặt lại.
"Đừng làm loạn, người ta còn chưa tắm mà." Phương Hinh nhẹ nhàng đẩy Hàn Mặc ra, bộ dáng cụp mắt thẹn thùng động lòng người.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Anh muốn nếm thử hương vị của em." Hàn Mặc nhẹ, gãi gãi cái mũi nhỏ của Phương Hinh, giọng điệu cưng chiều.
Sau khi nói xong, Hàn Mặc ngậm cánh môi dưới của Phương Hinh, ngón tay thon dài xoa bóp ngực sữa qua lớp vải..
Bàn tay của Hàn Mặc rộng rãi và ấm áp, ngón tay mảnh khảnh của anh nhẹ nhàng ấn lên quả bóng sữa của Phương Hinh qua một lớp quần áo, phần thịt chen chúc giữa các ngón tay căng phồng, trắng phát sáng.