Đầu tiên dương vật vẽ vòng quấy rối ở trong âm đạo, sau đó rút khỏi âm đạo ở khoảng cách lớn rồi hung hăng cắm đến cùng, quy đầu sưng to cứ như vậy bị vách tử cung tươi mới bắn trở lại, Phương Hinh không ngừng "a a ứm ư", tóc dài mềm mại rối bời rơi lả tả ở bên mặt.
Trong phòng lại vang vọng tiếng gầm nhẹ nặng nề của đàn ông, bên tai Phương Hinh quanh quẩn tiếng thoả mãn ham muốn, cổ tay của cô cũng bị nắm thật chặt, toàn bộ thân thể bị kéo lên.
Phương Hinh quỳ trên giường, lưng áp vào lồng ngực ngực ấm áp, hạch đào nhỏ bên ngoài âm hộ cũng bị ngón tay linh hoạt xoa nắn, mông và bụng dưới bị va vào phát ra tiếng "bốp bốp" xấu hổ, nước dâm tràn lan chảy theo bắp đùi, hoà với mồ hôi thấm ướt ga giường.
Những ngón tay ấn vào âm vật kia dần dần trở nên càn rỡ, đẩy từng lớp thịt từ dưới lên trên, không khí mát lạnh và nước dâm ẩm ướt lần lượt kích thích Phương Hinh.
Ngực bị kéo nắm, cổ bị gặm nhấm, điểm G cũng bị dương vật chống lên.
Sảng khoái, quá sướng.
"Ừm.. ư.. ư.." Phương Hinh khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng gợi cảm mà rên rỉ, cánh tay ngọc ngà quấn quanh cổ người đàn ông, bụng dưới truyền đến một trận tê dại.
Sắp lên đỉnh rồi!
Cũng sắp tới rồi..
"Thoải mái không?"
Giọng nói khàn khàn tựa như một chậu nước lạnh tưới lên đỉnh đầu, Phương Hinh mở to hai mắt mê ly, động tác thân thể cũng cứng ngắc.
Đây không phải là giọng nói của Hàn Mặc.
Còn chưa kịp phản ứng, người phía sau dùng miệng cởi bỏ bịt mắt màu trắng xuống, tiện đà khẽ cắn vành tai nhỏ trắng nõn phía trên, trêu chọc: "Chị dâu, chị dâu tốt của em làm giỏi quá."
Phương Hinh hít sâu một hơi, ngoái đầu nhìn lại..
Đó là Nhan Đào!
Mặc dù không sắc sảo và cao quý như Hàn Mặc nhưng Nhan Đào như một con chó sữa trắng nõn tinh tế, toả ra những ham muốn không phù hợp với khí chất của anh ấy lúc này.
Sao cô có thể ngủ với Nhan Đào được?
Bình thường Nhan Đào rất tôn trọng Hàn Mặc!
Vậy mà lại làm ra loại chuyện này với mình!
Tệ nhất chính là, không biết Hàn Mặc đi nơi nào rồi!
Phương Hinh hốt hoảng đẩy Nhan Đào ra, không quan tâm đến việc sửa sang chiếc váy xộc xệch của mình, cô lao ra khỏi giường rồi hét lên: "Hàn Mặc, Hàn Mặc!"
Nhưng cửa phòng ngủ đã bị khóa, Phương Hinh nghe thấy tiếng rên của một người phụ nữ từ phòng tắm..
"Ứm ưm, sắp bị giám đốc Hàn làm chết mất rồi!"
"Gọi daddy đi, giám đốc Hàn gì?"
"A a a.. daddy.."
"Daddy có giỏi không? Hả?"
"Giỏi, giỏi mà.. oh oh.."
..
Phòng tắm trong phòng ngủ chỉ được ngăn bằng kính, Phương Hinh căng chặt thân thể, kéo rèm ra, chỉ thấy một người phụ nữ tóc xoăn màu nâu đỏ đang trần như nhộng ngồi trên dương vật tráng kiện đầy gân xanh của Hàn Mặc, bờ mông to của người phụ nữ nhấp từ trên xuống dưới, đón lấy sung sướng.
Phương Hinh nhận ra người phụ nữ này, rõ ràng người phụ nữ này là Trình Mẫn, vợ sắp cưới, cũng là thanh mai trúc mã của Nhan Đào!
Tiệc đính hôn lần trước của hai người, Hàn Mặc còn dắt cô tham gia nữa!
Sao lại như vậy?
Đầu óc Phương Hinh trống rỗng, tầm nhìn bị nước mắt làm nhòe đi, thân thể mất đi sức lực mềm nhũn dựa vào cửa kính.
"Ứm a!"