⬅ Trước Tiếp ➡
“Tính đầu người sao?” Trình Tất Dự nhét thuốc lá lại vào hộp nói: “Hạn chế thời gian không?”
“Không.” Giọng nói Yến Chiêu thô ráp:
“Tự mình hái bảy đồng một cân, chúng tôi hái tám đồng một cân.”
Kiều Khương chậm rì rì từ phía sau đi đến, Trương Đông Đao nhỏ giọng tiến đến bên tai cô nói: “Anh ta đen thật.”
“Chỗ nào đen?” Kiều Khương cố ý hỏi.
Trương Đông Đao cười ha ha: “Kiều Khương cậu quá đáng khinh!”
Trình Tất Dự nghe thấy tiếng cười nhìn qua, Yến Chiêu cũng quay đầu lại nhìn theo, Kiều Khương đeo kính râm, hất mặt, cánh môi nhếch lên một vòng cung xinh đẹp.
Cao Kim Lan một đường đi đều chụp ảnh, cho tới khi đến trước vườn quýt, bà đã chụp được hơn hai mươi tấm. Trước cửa vườn quýt có một nhóm cô dì đang ngồi buôn dưa lê, trong tay đang lột vỏ quýt, tách múi quýt cho vào thùng, chuẩn bị làm quýt đóng hộp.
Thấy Yến Chiêu dẫn người đến, mấy cô dì đứng lên chào hỏi nhiệt tình, còn có người xung phong dẫn Cao Kim Lan đi vào hái quả, Yến Chiêu cầm rổ và bao tay chia cho họ, lúc phát đến Kiều Khương, cô đứng yên, không có ý duỗi tay cầm.
Yến Chiêu thu đồ lại, cầm bao tay và rổ đặt về chỗ cũ.
Trương Đông Đao đeo bao tay vào hỏi cô: “Cậu không muốn hái hả?
“Nhìn quả quýt, lại nhớ đến chuyện không vui.”
Giọng Kiều Khương nói ra không to không nhỏ, Yến Chiêu ở đằng trước dừng lại vài giây.
Trương Đông Đảo: “Chuyện gì?”
“Bị một gã chó má cưỡng ôm.” Kiều Khương đẩy đẩy kính râm.
Yến Chiêu: “……”
“Cái gì?!!! Cưỡng dâm?! Cậu bị bao giờ ——” Trương Đông Đao sắc mặt kinh sợ, tròng mắt trừng lớn.
“Ôm Ôm.” Kiều Khương thong thả giải thích.
Trương Đông Đảo “……”
Cô nàng lại đánh cô một cái: “Tớ bị cậu dọa chết khiếp…! Kiều Khương!”
---
Mặt trời chói chang.
Kiều Khương vào một lát rồi đi ra, ngồi ở dưới ô che nắng cùng mấy bà dì, mấy bà hỏi cô là người ở đâu, đã kết hôn chưa. Cô nóng đến mức không muốn nói chuyện, vừa lúc thấy Yến Chiêu định ngồi xuống lột vỏ quýt, hỏi: “Này, ở đây có kem không?”
Yến Chiêu chưa lên tiếng, một bà dì bên cạnh nhanh nhảu cướp lời: “Có có! Yến Chiêu, không phải nhà cậu có sao, đi lấy mau.”
Một dì khác nói: “Cô bé, nếu cô nóng quá, đến nhà nó mát mẻ hơn, chỗ này nóng lắm.”
Yến Chiêu đứng lên, lột bao tay ra, hướng Kiều Khương nói: “Cùng đi.”
Kiều Khương ngại đi đường nên không muốn, cau mày hỏi: “Bao xa?”
“Sáu bảy trăm mét.”
Kiều Khương thở ra một hơi: “Có xe không?”
“Cô cảm thấy chỗ này có thể lái xe?” Yến Chiêu cũng cau mày, dáng vẻ thích thì đi không thích thì thôi.
“Có thể, cháu lái xe chở cô bé đi là được!” Một bà dì chen vào nói: “Xe đạp cô ở đây này.”
Yến Chiêu: “……”
Mắt Kiều Khương nheo lại dưới cặp kính râm: “Sao không nói?”
Yến Chiêu rất hay lau mồ hôi, quần áo anh đều ướt đẫm, tay áo sơ mi màu lam cuốn đến bắp tay, cúc áo để hở mấy hạt, lộ ra khuôn ngực đen đúa, anh kéo kéo quần áo, lấy vạt áo phẩy phẩy đón gió, dắt xe đạp đến, nói với Kiều Khương: “Lên đi.”

⬅ Trước Tiếp ➡