Cô sang phòng bên cạnh, đứng ở cửa nhìn Cao Kim Lan ngủ vẫn chưa tỉnh, đóng cửa lại đi ra ngoài. Một điếu thuốc vừa hút xong, không còn buồn ngủ nữa, đi vào tắm một cái, thay quần áo, đi dạo dọc theo con đường im ắng.
Bác sĩ nói nếu như may mắn sẽ sống được thêm vài năm, có người sống không được hai năm, nhìn tình hình bây giờ của Cao Kinh Lan, có lẽ sẽ không thể trụ lâu được nữa. Kiều Khương vừa đi vừa nhớ lại lời bác sĩ nói, cũng không biết đã đi bao lâu, mệt mỏi nên chuẩn bị dừng chân nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng động. Cô quay đầu, là chiếc xe tải màu trắng, đầu xe cũng viết bốn chữ:
[Trái cây Yến Gia]
Cô giơ tay cản lại.
Xe tải dừng lại, Kiều Khương kéo cửa bên ghế phụ, nghiêng người ngồi lên.
“Phiền đưa tôi đến cửa hàng bán đồ ăn sáng.”
Cô đeo chắc đai an toàn, mệt mỏi ngả lưng nằm vào ghế: “Tôi đói bụng.”
“Cô nhìn rõ.”
Tài xế của chiếc xe này vẫn là người đàn ông cô gặp hôm qua, anh ta vẫn mặc áo thun màu đen, làm cho làn da càng đen hơn, mi mắt nhíu lại, lông mày vừa đen lại rậm:
“Đây không phải là taxi.”
“Vậy thì sao?” Kiều Khương nghiêng đôi mắt lười biếng nhìn anh: “Anh muốn ôm tôi xuống?”
Dưới nắng sớm nói chuyện ôm ấp hôm qua.
Người đàn ông câm miệng.
“Mở bài nhạc đi.” Cô nhìn qua cây cối xẹt qua ngoài cửa sổ, trong đầu vứt bỏ nỗi phiền muộn trong lòng, muốn thả lỏng tâm tình.
Cho đến khi giọng hát đàn ông cất cao: “Sao đuổi mãi cũng không đi, thế giới đầy hoa, hóa ra tôi là một con bướm, con bướm say rượu…”
Kiều Khương: “……”
---
“Có nghĩa là gì ?” Gương mặt Kiều Khương nhăn lại.
“Mẹ tôi hay nghe.”
Người đàn ông nắm tay lái, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, giọng nói vừa thô lại khàn: “Cô không thích nghe thì tự chỉnh.”
Kiều Khương lười động đậy, nhưng bị giọng ca này làm nhức hết cả tai, cô đưa tay chỉnh một ca khúc tiếng anh nhẹ nhàng.
Âm nhạc vang vọng trong khoang xe, đôi mày Kiều Khương đang nhíu chặt tự dưng dãn ra, cô nhắm mắt hưởng thụ một lát, cũng chỉ mất ba bốn phút lái xe, lúc xe dừng lại, Kiều Khương tưởng đang dừng đèn đỏ nên không buồn mở mắt, cho tới khi âm nhạc bị tắt đi, có người cười ha ha bên tai:
“Yến Chiêu, trên xe là bạn gái của cậu hả?”
Giọng người đàn ông thô ráp: “Không phải.”
“Sao lại không phải?” Người nọ ghé vào cửa sổ xe nhìn vào bên trong, hóng hớt: “Lại còn ngủ trên xe cậu rồi.”
Đang nói chuyện, Kiều Khương mở mắt ra, cách kính gió là một cửa hàng bánh bao.
Người nọ là chủ quán bánh bao, vẫn còn đeo tạp dề trên người, gõ gõ ý bảo yến Chiêu mở cửa sổ ra, Yến Chiêu không đáp lại ông, chỉ hất cằm về phía Kiều Khương: “Đến rồi, xuống xe đi.”
Kiều Khương qoay đầu, ông chú lộ ra vẻ bất ngờ, giơ ngón tay cái lên với Yến Chiêu:
“Cái tên nhóc này đúng là thâm tàng bất lộ, xinh hơn nhiều so với cô Vinh Yến…”
Yến Chiêu cau mày, mở cửa sổ ra, nói to: “Mẹ nó, sáng sớm ông đã ngứa da?”
“A a a, đừng cáu.” Ông chú bán bánh bao híp mắt cười hì hì đi vào: “Tôi đi bán banh bao đây.”