⬅ Trước Tiếp ➡
Hà Dương cũng không biết sao mình lại nhất thời hồ đồ mà đáp ứng Nghiêm Khuê Sinh, có lẽ bởi vì hắn lớn lên đoan chính cương nghị, cũng không giống Thẩm Bình một dáng vẻ đáng khinh bắt nạt kẻ yếu; lại có lẽ bởi vì ban ngày hắn giúp đỡ mình, từ ngày y vào Mạc phủ cho đến nay, Nghiêm Khuê Sinh là một trong số ít những người mang đến cảm giác ấm áp cho y.
Hà Dương ngồi xuống bên bàn tròn, nửa cởϊ qυầи áo, lộ ra đầu vai mềm mịn: "Cảm tạ Nghiêm đại ca."
Nghiêm Khuê Sinh đi đến sau lưng y, mở ra nút bình sứ, đem thuốc đổ ra lòng bàn tay, thoa lên vết thương sau lưng Hà Dương.
"Tê......" Ngắn ngủi đau đớn cùng với từng trận thoải mái mát lạnh lan ra trên da thịt, Hà Dương nhẹ nhàng thở ra một hơi, Nghiêm Khuê Sinh thấy y động liền hỏi: "Đau sao?"
Hà Dương lắc lắc đầu: "Không sao."
Nghiêm Khuê Sinh bàn tay to dày rộng, mang theo nguồn nhiệt ấm áp vuốt ve sau lưng Hà Dương, y hô hấp dần dần trở nên nóng hơn, thậm chí không ý thức được tay Nghiêm Khuê Sinh đã sờ đến da thịt nơi không có vết thương, hắn cởi dần vạt áo của y ra, lộ ra bầu vυ" căng tròn.
"Nghiêm đại ca........" Hà Dương nâng cằm lên, mắt tựa hồ thu, lông mi rung động. Nghiêm Khuê Sinh dùng cả hai bàn tay sờ soạng tấm lưng trơn trượt của Hà Dương một lúc sau, cuối cùng hắn đặt tay vào hai bên sườn y, cúi đầu xuống mυ"ŧ mát đôi môi đang hé mở của y.
Cảm nhận được hô hấp nóng rực của đối phương, Hà Dương không biết sao, thoáng dò ra đầu lưỡi đáp lại, Nghiêm Khuê Sinh lập tức mυ"ŧ lấy đầu lưỡi non mềm của y vào miệng, đem người hôn sờ đến a a kêu rên.
Hà Dương bị hắn hôn đến say, lúc lấy lại tinh thần, bản thân đã bị Nghiêm Khuê Sinh bế lên giường đè xuống. Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve nắn bóp hai vυ" y, sờ nắm đầṳ vυ" vo viên. Hà Dương ngực đập mạnh, rên một tiếng "Nghiêm đại ca", lại thấy hắn vươn đầu lưỡi nhanh chóng quét động quầng vυ" cùng núʍ ѵú, y nhịn không được kɦoáı ƈảm duỗi thẳng thân mình, muốn đem toàn bộ núm ѵú căng đầy đưa vào miệng mặc hắn liếʍ hút.
Nghiêm Khuê Sinh không giống Mạc lão gia thích nói những lời mắc cỡ thô tục, hắn chi lo thở hổn hển lột quần áo Hà Dương ra, xong hắn lại cởϊ qυầи của chính mình, côn ŧᏂịŧ lớn nóng hôi hổi bật ra, trên thân còn hiện đầy gân xanh quay quanh phần đầu thô to. Hà Dương "A" một tiếng kinh ngạc cảm thán, huyệt da^ʍ bên dưới tao thuỷ chảy ra như không ngăn lại được, ướŧ áŧ một mảng trong đùi.
Nghiêm Khuê Sinh tiến lên phía trước, đem côn ŧᏂịŧ của hắn kẹp ở giữa hai vυ" Hà Dương mà giαn ɖâm, hai tay nắm lấy bầu vυ" trắng mềm mại xoa nắn đè ép vuốt ve côn ŧᏂịŧ đói khát đang trừu động rút ra đâm vào khe vυ".
"Vươn đầu lưỡi ra." Nghiêm Khuê Sinh hai ngón tay nhẹ nhàng nhéo viên táo đỏ trên vυ" Hà Dương.
Hà Dương ngoan ngoãn nghe lời duỗi lưỡi ra, Nghiêm Khuê Sinh đỉnh động côn ŧᏂịŧ lên, y vừa lúc có thể liếʍ qυყ đầυ thô to của hắn, lỗ nhỏ trên đầu côn ŧᏂịŧ rỉ ra chút ít dâʍ ɖị©ɧ hơi tanh bị y câu lấy đầu lưỡi một chút một chút ăn vào miệng nuốt xuống. Nghiêm Khuê Sinh thấy thế côn ŧᏂịŧ thô lớn càng phình ra, đùa bỡn bầu vυ" một lúc xong, hắn bẻ hai đầu gối của Hà Dương ra, tinh tế quan sát chim nhỏ cùng huyệt non đang chảy đầy nước, hai cánh môi thịt đang liên tục co bóp tiết ra da^ʍ thuỷ của y.
"Đừng nhìn, Nghiêm đại ca." Hà Dương quay đầu, muốn khép lại hai chân, Nghiêm Khuê Sinh lại nắm lấy chim nhỏ đang ngẩng đầu của y, lại sờ xuống cái huyệt ướt nhẹp lộ ra khe thịt đỏ.
"Đẹp, vẫn là màu đỏ."
"A.............ha a...............Nghiêm đại ca............." Nghiêm Khuê Sinh xoa xoa hai mảnh hoa môi của Hà Dương, đầu ngón tay như có như không một chút hường vào trong chọc vào rút ra, cuối cùng còn đưa lên cho Hà Dương xem da^ʍ thuỷ của y dính trên ngón tay hắn nhớp nháp.
Cơ thể Hà Dương đã sớm bất tri bất giác quen với sự sờ mó gian da^ʍ của Mạc lão gia, hiện giờ tìиɧ ɖu͙© dâng tràn, Nghiêm Khuê Mật cứ chậm chạp trêu đùa y như vậy làm y thực sự chịu không nổi: "Nghiêm đại ca, cắm.......... cắm vào trong ta đi......"
Nghiêm Khuê Sinh chen vào trong huyệt y một ngón tay, phụt phụt thọc vào rút ra nói: "Như vậy sao?"
"Vâng, a........ không, không phải......." Hà Dương nói năng lộn xộn mà rêи ɾỉ.
"Thế như nào?" Nghiêm Khuê Sinh lại đút thêm một ngón tay vào, hai ngón đồng thời ra vào, động tác càng lúc càng nhanh, càng lúc càng đâm sâu vào trong.
"A a a a............ a!" Hà Dương la hoảng lên, huyện da^ʍ đột nhiên hút lấy ngón tay Nghiêm Khuê Sinh, từ bên trong lỗ huyệt phun ra một cỗ nước da^ʍ.
Hà Dương phát run che lại miệng mình, nằm ở trên giường đã bị thấm ướt thở dốc từng tiếng, Nghiêm Khuê Sinh ngốc ngốc ngơ ngơ nhìn chằm chằm y, ngón tay hắn còn nhét trong thân thể y không nhúc nhích.
"Thật thoải mái, Nghiêm đại ca, a.........." Hà Dương lại mở rộng hai chân ra một chút, Nghiêm hộ viện rốt cuộc lấy lại tinh thần, rút ngón tay ra vội vàng cầm lấy côn ŧᏂịŧ thẳng lưng cắm sâu, thao vào cái huyệt đầy nước hút hồn của Hà Dương.
"Quá lớn ưm ..........a a! Nghiêm đại ca, nhẹ chút, nhẹ chút,......... đâm muốn hỏng rồi, ư................." Tiểu thiếu gia mới vừa ngủ say, Hà Dương cũng không dám kêu rên to tiếng, sợ đánh thức tiểu tổ tông nhưng vẫn là không kìm được rêи ɾỉ.
Nghiêm Khuê Sinh dùng miệng lấp kín tiếng kêu da^ʍ dãng câu nhân của Hà Dương, nhục côn chỉ lo cuồng cắm trừu lộng mạnh mẽ, hung hăng thao mở tầng tầng mị thịt đút vào sâu hơn, bàn tay hắn bao ở chim nhỏ mà tuốt động, mỗi lần tuốt một chút thì huyệt da^ʍ bên dưới liền cắи ʍút̼ côn ŧᏂịŧ của hắn càng chặt.
Nghiêm Khuê Sinh trước kia cũng đã ngủ với mấy người phụ nữ, nhưng vẫn chưa chơi thử tiểu song hay luyến đồng. Nay xem ra, bản thân hắn cũng không chán ghét việc thao người có căn côn ŧᏂịŧ giống mình.
"Sắp bắn à?" Nghiêm Khuê Sinh đỉnh vào huyệt y sâu hơn một chút.
"A! bắn, sắp bắn........." Hà Dương cảm thấy bản thân như bị côn ŧᏂịŧ thô to hữu lực của nam nhân này thọc xuyên.
"Bắn cho ta nhìn một cái." Dứt lời, Nghiêm Khuê Sinh không ngừng va chạm xuống nơi vừa rồi, Hà Dương phân thân cùng phía dưới hai viên túi tinh xảo như ngọc đều bị côn ŧᏂịŧ đen kia giã cho run lên không ngừng.
Hà Dương hai chân vòng lấy cái eo khoẻ mạnh rắn chắc của Nghiên Khuê Sinh, bản thân y cũng không rõ miệng đang nói gì: "Ư ưʍ....... ô..... muốn bắn, bị Nghiêm đại ca thao bắn!"
Qυყ đầυ y trướng đại, chim nhỏ căng lên, người Hà Dương lập tức cong lên, Nghiêm Khuê Sinh thấy thế, niết mạnh hai núm ѵú hồng của y, tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c cùng sữa đồng thời phun ra. Hà Dương chợt co bóp chặt bên trong huyệt da^ʍ lại, Nghiêm Khuê Sinh bị y kẹp cũng nhanh chóng bắn ra, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đậm đặc rót đầy bụng nhỏ Hà Dương, từ mép huyệt chỗ hai người kết hợp chảy ra một ít.
"Hô.............hô..........." Nghiêm Khuê Sinh ôm Hà Dương, hôn hôn má y, "Ngươi đúng thật là bảo bối."
Hà Dương quay đầu nhìn hắn, mặt đỏ lên: "Nghiêm đại ca......."
Nghiêm Khuê Sinh rút côn ŧᏂịŧ khỏi cái huyệt ướŧ áŧ của y, lấy quần áo mặc vào: "Ta phải đi rồi."
"Vâng." Hà Dương ngồi dậy, gật gật đầu.
Đưa Nghiêm Khuê Sinh đến cửa phòng rồi đóng lại, quay vào phòng Hà Dương mới phát hiện tiểu thiếu gia đã tình. Không biết là tỉnh lúc nào, tiểu gia hoả này cũng không khóc không mếu, đôi mắt đen lúng liếng nhìn y, Hà Dương bế tiểu hài tử lên, cái miệng nhỏ một ngụm ngậm lấy núʍ ѵú y ừng ực ừng ực muốn uống sữa.
Hà Dương cho nó ăn, tiểu thiếu gia ăn uống no xong, y lại đỏ mặt đi thu dọn giường đệm, đi đến tiểu viện sờ soạng rửa sạch sẽ tϊиɧ ɖϊ©h͙ bên trong, rồi thay đệm chăn mới.
⬅ Trước Tiếp ➡