⬅ Trước Tiếp ➡
Theo lẽ thường, hạ nhân trong phủ không thể tiến vào đại đường dùng cơm. Nhưng Thái di nương bệnh đau đầu lại tái phát, Mạc Dần Văn đưa nàng về phòng nghỉ ngơi, chỉ còn mỗi Hà Dương ôm tiểu thiếu gia, Mạc phu nhân liền phá lệ cho phép y bế Mạc Thanh Quỳnh ngồi ở bàn nhỏ, cùng hai di nương còn lại dùng cơm.
Hà Dương đã bao giờ được thấy những sơn hào hải vị này, chậm chạp không dám động đũa, cộng thêm cảm giác tê dại bủn rủn âm ỉ trong hậu huyệt, càng khiến y đứng ngồi không yên. Cũng may tiểu thiếu gia trong l*иg ngực như biết y khó chịu, tay chân đá đạp lung tung làm ầm ĩ lên, Hà Dương đứng dậy đi đến gần bên người lão phu nhân, nói rằng sợ là do xung quanh đông người ồn ào làm Mạc Thanh Quỳnh không thoải mái, muốn mang tiểu thiếu gia về phòng.
Mạc Dần Văn thấy hai má y đã ửng hồng, ánh mắt ướŧ áŧ, lòng minh bạch bảy tám phần, xua xua tay nói: "Đi đi, nơi này không có chuyện của ngươi, sớm chút mang tiểu thiếu gia trở về phòng."
"Dạ, lão gia." Hà Dương như được đại xá, ôm tiểu thiếu gia ra đại đường, không đợi được về phòng ngủ, y đành phải chống đỡ vào phiên núi giả nơi lần trước Thẩm Bình dâʍ ɖu͙© y mà thở dốc.
Thuốc cao Mạc Dần Văn nhét vào cúc huyệt y sớm đã tan, cũng may có khối ngọc cản lại trong vách thịt mới không bị chảy ra ngoài, nhưng phía dưới quần y vẫn cứ thấm chút ẩm nhớp nháp, cũng chính là thứ nước từ trong thư huyệt ướt đẫm.
"Oa oa.......oa.." khuôn mặt Mạc Thanh Quỳnh hướng vào ngực Hà Dương mà cọ, miệng lúc đóng lúc mở, đại khái là lại đói bụng.
Hà Dương thở dài, thấy xung quanh bốn bề vắng lặng, liền mở rộng vạt áo mớm sữa cho tiểu hài tử. Sữa bị mυ"ŧ ra càng làm Hà Dương cảm thấy khó nhịn, hai cái đùi kẹp chặt vào nhau trước sau cọ xát, làm hai mảnh thịt huyệt tiết ra càng nhiều dâʍ ɖị©ɧ.
"Không nhịn được nữa?"
Một bàn tay từ phía sau sờ lên, bóp bóp một bên vυ" trắng còn lại của y, đầu ngón tay kia hết nhéo đầṳ ѵú lại xoa xoa bầu vυ".
Nghe thấy Mạc lão gia âm thanh, Hà Dương cư nhiên trong nháy mắt cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng nghĩ lại tiểu thiếu gia còn đang ở trong ngực y uống sữa, bỗng chốc lại dị thường hổ thẹn: "Lão gia............ tam thiếu gia đang nhìn........"
"Nó đã hiểu cái gì, cứ để cho nó nhìn." Mạc Dần Văn nhanh chóng cởi bỏ quần Hà Dương xuống, tay hắn luồn vào giữa hai chân y giαи ɖâʍ, "Ta nhìn xem, da^ʍ thuỷ chảy ra thật nhiều..."
Ngón tay hắn cắm phọt hai phát vào huyệt mềm, lại đem da^ʍ thuỷ vừa móc được bôi lên trên cánh mông cong tròn của Hà Dương, vuốt lần vào trong túm chặt phần tua rua lộ ra bên ngoài hậu huyệt y mà giật giật: "Đồ vật này cũng bị ngươi làm cho ướt đẫm hết cả rồi."
"A!" Hà Dương miễn cưỡng ôm lấy tiểu thiếu gia, xin tha nói, "Lão gia, lấy ra đi, đừng tra tấn tiểu nhân mà........ cầu ngài.........."
"Lấy ra sao? Được." Mạc Dần Văn chậm rãi kéo khối ngọc rút ra ngoài, "Lấy ra xong lại thay bằng thứ đồ vật khác càng thô càng lớn lấp đầy ngươi."
"Vâng ư vâng..........a........." Khối ngọc nhét ở bên trong bất động còn đỡ, vừa kéo ra Hà Dương liền không nín được muốn kêu rên.
Thuốc cao hoá thành mật dịch xuôi theo bắp đùi Hà Dương chảy xuống dưới, Mạc Dần Văn xoay người Hà Dương hướng mặt y vào núi giả, chính hắn rốt cuộc nhịn không được móc ra căn côn ŧᏂịŧ cứng rắn, đường vào được mật thuỷ tràn đầy bôi trơn tiện cho côn ŧᏂịŧ thọc sâu thao mở cúc huyệt chưa bao giờ bị xâm phạm.
"Ách a! A.........." Hà Dương bị hắn thao vào từ đằng sau đẩy cả người y tiến lên phía trước, đầṳ ѵú đang được mυ"ŧ trong miệng tiểu thiếu gia cũng trượt ra ngoài, Mạc Thanh Quỳnh uỷ khuất mà nghẹn một tiếng muốn khóc, Hà Dương cuống quít thay đổi phương hướng, cho hắn mυ"ŧ vào đầṳ ѵú bên kia.
"Tiểu tử thúi, không để phần cái vυ" nào cho cha hắn, ha...... chặt, thật chặt........." Mạc Dần Văn yêu thích không buông, tay vuốt ve sờ nắn hai thịt mông Hà Dương, ở bên trong vách thịt tạm dừng một lát liền bắt đầu trừu động thao ra vào."
Côn ŧᏂịŧ của Mạc Dần Văn so với khối ngọc càng lớn hơn nhiều, Hà Dương chỉ cảm thấy hậu huyệt lại đau trướng, lại còn phải cho tiểu thiếu gia uống sữa. Đại qυყ đầυ đang giã vào mông y bỗng thật mạnh nghiền lên thành ruột một chút, Hà Dương thân mình run lên, phân thân đằng trước chậm rãi nhếch lên.
"Sướиɠ?" Cúc huyệt tuy không nhiều nước như huyệt nhỏ, nhưng lại kẹp chặt hơn, Mạc Dần Văn tìиɧ ɖu͙© dâng trào, côn ŧᏂịŧ được cái lỗ nhỏ của Hà Dương hầu hạ hút chặt thoải mái đến cực điểm, hắn chỉ mải tuỳ ý va chạm xỏ xuyên thao vào, túi đựng con cháu của hắn rũ xuống dập vào hoa môi mềm như xốp của Hà Dương, da^ʍ thuỷ dính ở nơi kết hợp ướt đẫm cả đùi trong, phát ra âm thanh làm người nghe mắc cỡ.
Đau đớn lúc đầu dần được thay thế bằng kɧoáı ©ảʍ sung sướиɠ tê dại, Hà Dương triền miên uyển chuyển mà rêи ɾỉ ư a, đột nhiên nghe thấy có người gọi: "Phụ thân? Phụ thân?"
Là Mạc Pha Ngọc, thấy Mạc Dần Văn ra ngoài lâu không trở về đại đường liền đi ra ngoài tìm.
Mạc lão gia thả chậm tốc độ thao, côn ŧᏂịŧ chậm rãi trừu đến miệng huyệt, lại thong dong cắm vào, đem nếp uốn ở miệng cúc huyệt Hà Dương căng ra từng chút một.
"Tìm được chưa?" Mạc Tiêu Cẩn cũng đã đi tới.
Mạc Pha Ngọc đáp: "Không thấy, vệ sinh cũng không có người, không biết đi đâu rồi."
Mạc Dần Văn đỡ sườn eo Hà Dương, dương cụ chôn ở tràng huyệt ma sát thao vào rút ra đảo lộng, Hà Dương chịu không nổi mà nỉ non rên ra tiếng.
"Âm thanh gì vậy?" Mạc Tiêu Cẩn hỏi.
"Nghe giống tiếng mèo phát da^ʍ, kỳ quái, bây giờ đang mùa nóng, mèo sao lại động dục?" Mạc Pha Ngọc ha hả cười nói.
"Lại đi nơi khác tìm xem sao, có lẽ là ở trong phòng Thái di nương."
"Nhanh, không mẫu thân lại tức giận."
Huynh đệ hai người thanh âm càng ngày càng xa, Mạc Dần Văn một lần nữa bắt đầu mạnh mẽ thọc vào rút ra: "Không chỉ là............ một con mèo động dục phát da^ʍ đi? Dâng vυ" uy sữa còn muốn lão gia thao lộng c̠úc̠ hoa....... ha......."
Mạc Dần Văn dùng sức va chạm giã mạnh dập vào miệng huyệt, hai túi tinh dập bốp bốp vào cái huyệt đang chảy đầy nước da^ʍ, Hà Dương đột nhiên bắn tinh, côn ŧᏂịŧ ở cúc huyệt cũng trướng lớn hơn, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi tưới hết vào thành ruột mềm xốp của y.
⬅ Trước Tiếp ➡