⬅ Trước Tiếp ➡
Đi vào phòng tắm rửa sạch rồi ra ngoài, thời điểm ôm cô, thân thể của cô bỗng nhiên cứng ngắc.
Lúc đó cô tỉnh, nhưng lại cố nhịn cái gì cũng không hỏi, cũng không nói gì cả.
A
Lúc ấy hắn còn cảm thấy cô ngốc nghếch một cách đáng yêu, không có chú ý nhiều, cũng không có tâm kế gì.
Bây giờ nghĩ lại, cô so với trong suy nghĩ của mình còn thông minh hơn nhiềụ
Không nói một lời đã chuẩn bị nhiều như vậy .
May mắn, hắn đã sớm cấy chip theo dõi vào trong thân thể của cô.
Nếu không thì lần này, cô thật sự sẽ chạy thoát được.
Vừa nghĩ đến việc cô muốn rời khỏi mình, hắn lại cảm thấy khó thở, không thể nào tiếp thu được.
Nghĩ tới đây, hắn lấy điện thoại ở trong túi ra, nhìn thấy chấm đỏ kia vẫn ở trong căn nhà này, thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thư giãn.
Không rời xa hắn là tốt, quãng đời sau này còn rất nhiều thời gian, một ngày nào đó cô sẽ giống như trước đây, yêu hắn, dựa dẫm hắn.
Thời Noãn tắm rửa xong, skincare một chút rồi đi ngủ.
Giấc ngủ này không ngon chút nào, cô vẫn luôn mơ thấy ác mộng.
Trong giấc mơ, cô biến thành một con thỏ trắng, bị sói xám đuổi bắt.
Kỳ quái chính là, rõ ràng nó chụp một cái là có thể bắt được cô, nhưng mà nó cứ không nhanh không chậm chạy theo phía sau cô.
Nhìn cô ngã vào trong đầm nước, nhìn cô lăn xuống dốc núi, dùng tư thái ưu nhã thưởng thức sự chật vật của cô.
Cuối cùng, cô cạn kiệt sức lực ngồi phịch ở trên bãi cỏ.
Nó mới chậm rãi đi tới bên cạnh cô, mở cái mồm to đầy máu ra.
“Không Đừng ăn tôi Đừng ăn tôi ”
Bỗng nhiên cô giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra, đập vào mắt là hình ảnh Bạc Yến đang ngồi ở trên ghế sofa gần giường làm việc.
Vẫn giống như trước kia, cô nắm chặt tay hắn.
Lúc này lại giống như bị điện giật mà buông lỏng ra.
Ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với ánh mắt đen như vực sâu của người đàn ông.
Hắn im lặng nhìn cô, khí thế không giận tự uy phát ra trong đêm tối.
Cảm xúc sợ hãi, bất an, mờ mịt, hiện lên rõ ràng trong đôi mắt long lanh của cô.
Cô ấy đã sợ mình tới mức này sao?
Nếu như là trước kia, cô nhất định sẽ ôm cánh tay của hắn, làm nũng như đứa trẻ, muốn ôm một cái.
Hơi thở của hắn trầm xuống, nhịn không được đưa tay lên cởi nút ở cổ áo ra.
Một cái tay khác tiện tay ném sổ ghi chép sang một bên, đứng dậy ngồi xuống mép giường, nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, trên trán vẫn còn đổ mồ hôi lạnh.
Đau lòng đưa tay ra, muốn giúp cô lau đi, lại thấy cô kéo chăn che kín khuôn mặt mình lại.
Sau đó lại từ từ kéo chăn xuống dưới một ít, lộ ra ánh mắt bất an rụt rè nhìn hắn.
“Tôi tự mình lau được.”
Thời Noãn đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Bạc Yến thấy như vậy, đôi tay đẹp đẽ cũng buông xuống, sau đó thu vào.
“Tối nay có một hội đấu giá, đi với anh một chút được không? Vừa vặn có thể xem có trang sức nào thích hợp dùng trong hôn lễ hay không?”
Hôn lễ?
Lúc này cô mới nhớ tới tối hôm qua bản thân mình đã đồng ý lời cầu hôn của hắn.

⬅ Trước Tiếp ➡