"Ôn Mạn với Chu Khải tới cùng nhau?"
"Hai người bọn họ làm lành rồi à.."
"Ba năm không thấy bọn họ xuất hiện cùng nhau rồi."
..
Bạn học trong phòng nhỏ giọng thảo luận với nhau, không ngờ Ôn Mạn lại nghe được rành mạch.
"Mới gặp dưới lầu thôi." Ôn Mạn cưới nhạt, ngồi xuống ghế.
Vóc dáng Chu Khải cao, đứng ở cửa gần như chạm ngưỡng, anh gật gật đầu với mọi người trong phòng, âu phục vắt trên cánh tay, bước vào, tùy ý tìm một góc rồi ngồi xuống.
Xung quanh có rất nhiều bạn nữ, trong phòng đủ loại mùi nước hoa và khói thuốc trộn lẫn với nhau, nhưng anh lại có thể phân biệt được đâu là mùi nước hoa thoang thoảng trên người Ôn Mạn.
Suy nghĩ muốn giảm bớt khoảng cách với Ôn Mạn đi bồn chồn ngay trong thời khắc đó.
Âm nhạc trong phòng bao lại vang lên lần nữa, tiếng nhạc sập sình đánh mạnh vào màng tai mọi người, không khí có chút quái dị mới rồi trôi đi mất, mọi người ai nấy đều bắt đầu high.
"Mạn Mạn, cậu chơi xúc xắc không!" Có một bạn nam đứng giữa cái bàn quơ quơ tay, gân cổ hét lên.
"A, mình không.."
Câu từ chối còn chưa kịp nói hết thì đã có một cô gái khác đẩy cô một cái: "Phải chơi, phải chơi, Từ lúc tốt nghiệp tới giờ đây là lần đầu tiên Ôn Mạn tham gia họp lớp đó, sao lại không chơi với bọn tớ mấy ván chứ.
"Mạn Mạn, mau tới đây.." La Hàm cũng vẫy vẫy tay với cô, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô: "Yên tâm, uống say mình đưa cậu tới khách sạn!"
Trong lòng Ôn Mạn thở dài bất đắc dĩ, cuối cùng cũng không có từ chối, cầm túi xách bên cạnh, đứng dậy đi qua đó.
Xung quanh Chu Khải chẳng mấy chốc mà đã có rất nhiều cô gái vây quanh, trên tay anh cầm một ly rượu có bỏ thêm đá, xuyên qua mọi người nhìn chằm chằm vào Ôn Mạn. Anh lại hạ mắt xuống, không để người khác nhìn ra suy nghĩ của mình.
Nếu anh nhớ không lầm, Ôn Mạn không uống được rượu.
Tửu lượng của Ôn Mạn đúng thật là không tốt, chơi xúc xắc đương nhiên là có thắng có thua. Dưới tình huống bị mọi người cố ý nhắm vào, cô vẫn thua nhiều hơn thắng.
Sau khi vài chén rượu xuống bụng rồi, gương mặt trắng nõn cũng đỏ bừng lên làm gương mặt vốn lạnh lùng lại thêm một phần mị hoặc.
"Không được, không thể uống nữa rồi." Ôn Mạn phất phất tay, có chút kháng cự, lùi về sau một bước.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Ài, không có gì đâu, cậu xem không phải cậu vẫn còn tỉnh táo đó sao." Bạn nam kia không muốn bỏ qua, vươn tay giữ chặt không muốn để cô đi, lại đột nhiên bị một người đè tay lại.
Hơi thở quanh Chu Khải có chút tối tăm nhưng trong nháy mắt anh lại khôi phục dáng vẻ nho nhã lịch sự.
"Tửu lượng Ôn Mạn thấp, uống nhiều quá sẽ xảy ra chuyện."
Bạn nam kia bị khí thế lúc đầu của anh dọa sợ, há miệng thở dốc nói: "A vậy được, vậy người khác tới chơi đi."
La Hàm chơi high rồi, lúc này nào còn nhớ phải chăm sóc cho chị em của mình nữa chứ, thậm chí Chu Khải đỡ Ôn Mạn đi ra ngoài mà cũng không biết.
"Muốn nôn sao?" Chu Khải ôm lấy bả vai Ôn Mạn, kéo cô về hướng WC. Thật ra trong phòng có toilet riêng nhưng chỗ đó anh lại cảm thấy không tiện lắm.