Tiếp ➡

Vào lúc hoàng hôn, đường nhựa vẫn còn nóng, mặt trời lặn nhanh, màn đêm chưa khép lại.
Đèn đường trên phố sáng lên hàng loạt, Bạch Ngân đi rất nhanh đến cửa hàng bán đồ ăn vặt ở đầu phố.
Cô mua một chai trà xanh tươi mát, ngẩng đầu uống hết nửa bình, sau đó ngồi xổm ven đường lặng nhìn dòng người đông đúc qua lại.
Phong cách ăn mặc của cô quá nổi bật khiến người khác chú ý tóc dài, trang điểm đậm, môi đỏ, áo khoác ngoài lạc quẻ giữa cả bộ đồ.
Vừa nhìn Bạch Ngân đã thấy giống một em gái lưu manh không có việc gì làm suốt ngày lang thang ngoài đường.
Từ phía xa, một đoàn bộ đội nghiêm chỉnh bước tới gần.
Bạch Ngân thả lỏng cơ mặt, cau mày.
Cô đã quá quen với sát khí nóng như lửa đốt này rồi.
Cô nằm sấp trên đất, nhìn thấy một chú chó đen đang đi tuần tra với đôi mắt tinh tường thăm dò mọi thứ, cô nhất thời bị âm thanh chấn động đó làm cho sợ hãi.
Kẻ thù ở phía trước, cách cô chưa đến 50 mét Dưới ánh dương rõ như ban ngày, bọn họ tới gần, xem ra đang muốn bới lông tìm vết đây mà.
Bạch Ngân biết rõ, người bọn họ tìm chính là mình Cô đột nhiên nhảy dựng khỏi mặt đất, gấp gáp đến độ quên cả nghĩ đi bên trái hay phải.
Ôi trời ơi Cứu mạng Muốn chửi thề quá đi mất Nhóm người này rõ ràng nhắm vào cô, mà ở phía sau cô đã không còn đường lui.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Bạch Ngân chỉ có thể lợi dụng quầy tính tiền của cửa hàng đồ ăn vặt.
Cô không biết hôm nay mình gặp phải vận cứt chó xui rủi gì nữa Bạch Ngân ôm đầu tiếp tục ngồi xổm trên mặt đất, khẩn cầu sẽ không có ai phát hiện ra mình.
Một chiếc xe Lexus màu đen dừng lại trước cửa hàng bán đồ ăn vặt, kính cửa sổ xe hạ xuống, cánh tay của người nọ vươn ra muốn mua một chai trà xanh của ông chủ.
Ánh mắt Bạch Ngân chợt lóe sáng, cô đứng dậy, không hề do dự mở cửa xe, chui vào xe của người đàn ông rồi khóa kỹ cửa, sau đó mới cầm chai trà xanh đưa cho anh ta “Anh trai à, giúp tôi một chút.Có ai hỏi thì anh cứ bảo là không thấy tôi” Chủ xe Lexus vẻ mặt kinh ngạc không thôi.
Trong lúc anh còn ngỡ ngàng, cô chui người xuống gầm ghế.
Tiếp sau đó, Bạch Ngân nghe được lời nói không thể lạnh nhạt chảnh chọe hơn của chủ xe vang lên trên đầu minh “Vậy cô nghĩ tôi nói không thấy là bọn họ sẽ tin lời tôi sao?
Cô là đồ ngốc sao?” Nhóm người truy lùng cô không hề bỏ cuộc, đi tới thăm dò từng cửa sổ xe ô tô một, chúng không ngừng uy hiếp khai ra kẻ phạm tội.
Chỉ dăm ba câu qua lại, chủ xe đã hiểu rõ hoàn cảnh của cô, hóa ra cô nàng ngốc nghếch này thiếu nợ vay nặng lãi nên muốn nhờ anh bao che cho cô chạy trốn Người đàn ông phát ra tiếng cười lạnh thanh từ cổ họng gần như không thể nghe thấy.
Bạch Ngân ôm đầu ngồi xổm trong xe, nói “Anh trai à,rủ lòng thương cho kẻ tội nghiệp là tôi một chút đi, nhanh đưa tôi đến cục cảnh sát có chuyện gì tôi còn nhờ chú mình rút đao tương trợ được, thật ra tôi chỉ mới là học sinh tiểu học thôi.” …Cô nói dối hết lần này đến lần khác.
Hàn Duy Chỉ đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới, nếu cô là học sinh tiểu học, rất có thể đã uống thuốc tăng chiều cao hoặc thực


Tiếp ➡