⬅ Trước Tiếp ➡

Bá tước.
Anh ta có vẻ hơi khó hiểu điều gì đó.
Mọi người trong biệt thự tái mặt khi chứng kiến tình cảnh này.
Căng thẳng bao trùm căn phòng, chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra.
“Binh sĩ của ra đi đường dài cũng mệt rồi.
Bá tước hãy sắp xếp cho bọn họ chỗ nghỉ ngơi đi”.
“Bệ hạ, đó là một loài chim rất quý đối với chúng tôi.
Xin hãy thả nó đi.” Renee cũng nói chen vào lời của cha.
Ánh mắt của Serwon chuyển sang cô ấy.
“ Cô là một kiếm sĩ đúng không?” “....Dạ đúng là tôi là kiếm sĩ.” Miệng ông ép thành một đường mỏng.
Khi vẻ mặt của ông ấy nới lỏng, sự căng thẳng cũng giảm bớt nhưng Amelia lo lắng hơn bao giờ hết.
Theo nguyên tác, Serwon là kẻ không những tàn nhẫn mà còn rất đa nghi.
Chỉ cần là thứ mà khiến anh ta lo lắng thì anh ta sẽ nhổ tận gốc thứ đó.
Renee là một nữ kiếm sĩ xuất chúng nhưng với Serwon điều đó có nghĩa là cô ấy là một món đồ chơi xả stress tuyệt vời.
‘Không.
Tuyệt đối không.’ Tình huống bất ngờ này khiến Amelie nhớ lại tình tiết trong cuốn tiểu thuyết.
Bá tước và Renee ...
và Amelie.
Ba người họ buộc phải xa nhau nhưng họ chắc chắn là một gia đình.
Họ tôn trọng và muốn bảo vệ lẫn nhaụ Vừa rồi, họ đã liều mạng đứng lên chống lại Serwon.
Amelie không thể chịu đựng được khi thấy họ gặp nguy hiểm.
Vì vậy, cô ấy đã mổ vào tay Serwon bằng mỏ của mình.
Anh nhìn xuống cô với một biểu hiện không bị ảnh hưởng.
Trong thời gian đó, cô ấy nhìn đi nhìn lại giữa bá tước và Renee.
‘Đừng bao giờ, thậm chí đừng cố đến gần hơn.’ Cô hy vọng rằng những suy nghĩ của cô sẽ được chuyển tải đến họ.
Bá tước chùn bước khi nhận ra ý nghĩa của hành động của cô.
Renee cúi đầu thật sâu khi cắn môi.
Đó là để che giấu sự tức giận của cô.
“Ta sẽ mang nó đến phòng của ta.” “Còn các binh sĩ sẽ đi theo những người hầu đến chỗ nghỉ ngơi.” Serwon gật đầụ Khi cô thấy khuôn mặt anh trở lại vẻ lạnh lùng đó, Amelie thở phào nhẹ nhõm.
Serwon được Bá tước dẫn về phòng của mình.
Amelie yên nghỉ như một món đồ trân quý trong tay Serwon và bị anh ta giam cầm.
Phía sau anh ta, các binh sĩ của anh ta theo sau thành một hàng.
Cạch, âm thanh như một sợi dây xích trói chặt cô.
Kế hoạch đầu tiên cứ như vậy mà thất bại, Bạch Ngân vẽ một dấu X thật to trên danh sách.
Quả nhiên 500 vạn không dễ kiếm như vậy.
Thứ hai đầu tuần, thời tiết trong lành, không có mây.
Trải qua bài học thất bại đầu tiên, Bạch Ngân đã điều chỉnh chiến lược chiến đấụ Đầu tiên, cô ý thức được hành động mù quáng tuyệt đối không thể thực hiện, người làm chuyện lớn phải có kế hoạch, không có kế hoạch thì ít nhất cũng phải có những công việc sơ bộ phải làm Vì thế, trước tiên cô đến hiệu sách cũ mua một vài quyến sách tham khảo về cách theo đuổi nam thần.
Sách tham khảo có nói, thời điểm ban đầu không nên đặt mục tiêu quá cao, không cần trông mong một người đàn ông sẽ ngay lập tức nhiệt tình dào dạt trước mặt bạn, trước tiên phải để anh ấy quen mặt.
Ngay sau đó, Bạch Ngân điều chỉnh chiến lược trước đó thành lộ trình thành công mang tên “ Tạo cảm giác tồn tại, khiến người đó quen mặt.” Sau khi có mục tiêu mới, Bạch ngân lại nhìn sang hành trình của Hàn Duy Chỉ mà trợ lý nhỏ gửi


⬅ Trước Tiếp ➡