⬅ Trước Tiếp ➡

là một màu đỏ rực, ánh trăng cũng sắp dâng lên.
Cô đứng dậy, quyết định tạm thời trở về.
Chuyến xe trở về trường muộn nhất là 6 giờ rưỡi, cô không thể đợi thêm được nữa, nếu đợi tiếp, túi tiền của cô không đủ để chi trả cho một chuyến taxi, túi tiền cô chỉ đủ để trả hai lượt cho phí tàu riêng ở sân bay.
Cô cầm đó hoa lên, lúc đi ngang qua thùng rác, nhìn đóa hoa sơn chi tuy đã sắp khô héo nhưng vẫn tỏa ra hương thơm, có chút do dự đặt lên trên thùng rác.
Sau đó, cô lại chậm rì rì đi tới phía trước, thật ra trong lòng vẫn có chút mong chờ, hy vọng sẽ nhìn thấy kỳ tích, cho nên mới cố ý đi chậm như vậy.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng ‘Ắc xì’ từ đằng saụ Bạch Ngân vô thức quay đầu lại nhìn, là một cậu bé bảy tám tuổi đang đứng trước thùng rác, trong tay cầm một hộp sữa rỗng, ngơ ngác nhìn bó hoa trước thùng rác.
Có vẻ như cậu bé muốn đi ném rác, nhưng lại bị bó hoa này thu hút sự chú ý.
Ma xui quý khiến thế nào Bạch Ngân lại quay về, nhặt lên bó hoa đang ngăn cậu bé vứt rác, một lần nữa ôm vào lòng, cúi đầu nhìn cậu bé “Có phải em muốn vứt rác không?’ Lúc nói chuyện, bồ công anh trong đóa hoa sơn chi kia bay ra, giống như một trận tuyết, thổi lên đỉnh đầu cậu bé đáng yêụ Đóa hoa khiến mái tóc đen bóng của cậu bé bị nhuồm thành màu trắng như tuyết.
Bạch Ngân duỗi tay ấn lên cái đầu nhỏ nhắn của cậu “Thật xin lỗi, để chị giúp em gỡ bông trắng xuống, em đừng nhúc nhích.” Cậu bé trắng như tuyết kia nghiêm túc gật đầu, ngây ngốc nhìn Bạch Ngân, giống như đang nhìn một sinh vật không thể hiểu được.
Bạch Ngân cũng cảm thấy bản thân có chút kỳ quái,vẫn may động tác của cô đủ nhanh, mau chóng phủi sạch sẽ hoa trên đầu cậu bé.
Chỉ là một sự việc kỳ lạ đã xảy ra, sắc mặt cậu bé tái nhợt như tờ giấy trắng nhìn chằm chằm vào cô, hô hấp càng lúc càng dồn dập,...
Sau đó liền nhìn thấy cậu bé ngã xuống, Bạch Ngân vội vàng duỗi tay bắt lấy cậụ Gần đây cô đã xem rất nhiều tin tức xã hội, thường xuyên cảnh cảo bản thân sau này không được đỡ người già trên đường, nếu không sẽ rẩt dễ bị tống tiền.
Nhưng cậu bé trước mắt này, cô không chút suy nghĩ liền đỡ lấy cậu, hoa trong tay cũng chưa kịp ném xuống, cô càm hoa liên tiếp đánh vào khuôn mặt nhỏ đang tái nhợt của cậu “Em làm sao vậy?
Em làm sao vậy?
Đừng làm chị sợ, em làm sao vậy?
Ngươi nhà của em đâu rồi?” Nhưng cậu bé này không thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào của cô, bên tai chỉ còn tiếng thở gấp và yếu ớt của cậụ “Cứu mạng Em làm sao vậy?
Phát bệnh tim sao?” Bạch Ngân gấp đến độ nhìn bốn phương tám hướng Cậu bé thở gấp dồn dập, liều mạng mở miệng, giống như cậu muốn nói chuyện nhưng lại không thể nào nói ra một câu hoàn chỉnh.
Bởi vì cậu bé đột nhiên ngã xuống đất không thể đứng dậy được, có người qua đường vội vàng vây quanh bọn họ, đám người càng ngày càng đông, có người đã thông báo cho nhân viên sân bay.
Bạch Ngân cảm giác hơi thở của cậu bé trong tay mình đang càng lúc càng yếu, hốc mắt gấp đến độ đỏ bừng, cô không biết phải làm thế nào.
Ánh đèn sân bay sáng như ban ngày, Hàn Duy Chỉ khoác bên ngoài một chiếc áo xanh đen, đi


⬅ Trước Tiếp ➡