Chương 20
không quá xa, đi khoảng một tiếng là tới.
Việc này không nên chậm trễ, nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, cô vội vàng bước nhanh về phía trước.
Xung quanh là đường lớn, đi qua một lối vào cầu, cô lại tiếp tục đi về phía trước, gió to gào thét từ lối vào, cô vô thức kéo chặt quần áo của mình, mới phát hiện hôm nay vì chuẩn bị leo núi mà ngay cả áo khoác cũng không mặc.
Con đường này ảm đạm không chút ánh sáng, chỉ có ô tô chạy như bay trên đường và chút ánh sáng yếu ớt từ đèn đường, đi hết con đường này mới tới điểm đến của cô.
Khi đến gần lối vào tàu điện ngầm, đám người đột nhiên đông hơn.
Bạch Ngân hít một ngụm khí người, cảm giác những nơi có người thật tốt.
Vừa rồi một mình đi trên đường lớn, thật sự rất lo lắng sẽ xuất hiện một chiếc Minibus mang theo lòng dạ hiểm độc, bắt cô đem lên xe và bán về quê.
Quả nhiên, chỉ khi con người ta không có tiền mới có thể hiểu bản thân can đảm đến cỡ nào.
Vào cửa tàu điện ngầm, cô quẹt thẻ và đi vào trạm, lúc này không còn ai cả, tàu điện ngầm chạy vù vù lướt qua, cô lên chuyến tàu ngầm cuối cùng của chuyến B, sau khi đứng vững, cô bước đến chỗ một người mẹ đang bế con mình, cầm lấy điện thoại vẫn luôn kêu trong túi áo.
Thời điểm này tìm đến cô đều không phải chuyện gì tốt lành, cô đã sớm tập thành thói quen, bọn cho vay nặng lãi gọi điện cho cô vào thời gian này và đe dọa cả đêm nay cô sẽ ngủ không ngon.
Cô vừa vặn đứng trước mặt một cậu bé, cầm điện thoại lên, phát hiện không phải một dãy số xa lạ.
Hay thật, chính là cuộc gọi từ nhân vật to hủy hoại tam quan kia, Lục Khải Nhan.
“Cô đang ở đâu?” Trong tình cảnh âm thanh vô cùng ồn ào, giọng nói êm tai của Lục Khải Nhan được truyền ra từ trong chiếc điện thoại.
Bạch Ngân ừ với cô ấy một tiếng, nhưng lại không trả lời.
Cô muốn đơn phương tự hủy cuộc hẹn này, dù sao chỉ cần Lục Khải Nhan không đồng ý đổi tiền mặt của chi phiếu năm trăm vạn, cô cũng không thể lấy được một đồng bạc nào.
Nói cho cùng cả hai ban đầu không ai nợ ai, không có ai thua thiệt hay chịu lỗ gì ở đây cả, mà cho dù có thiệt thì người thiệt hơn chính là cô, mấy ngày nay vì muốn kiếm được số tiền đó cô đã tự mình huỷ đi tam quan của mình nên cô bắt buộc phải dừng chuyện này lại Phá hủy tam quan Tam quan là chỉ sinh quan, giá trị quan, thế giới quan nhưng đột nhiên có một việc gì đó xảy ra làm cho bản thân cảm thấy sinh quan, giá trị quan, thế giới quan không còn giống như mình suy nghĩ trước kia, hoàn toàn thay đổi sự nhận thức về nó.
Cho nên gọi là phá hủy tam quan.
Có lúc nó còn được dùng trong trường hợp nói khoa trương, đột nhiên xảy ra một việc gì, một quan niệm, một hành động… làm người khác không thể tin được.
Lục Khải Nhan tìm một nơi tương đối yên tĩnh rồi bắt đầu bàn giao công việc “ Có việc đột xuất phát sinh, tôi sẽ nói ngắn gọn, bây giờ cô qua đây một chuyến, tôi sẽ tạo nên một cơ hội tốt để tiếp cận Hàn Duy Chỉ cho cô.” Bạch Ngân sớm đã mất hết ý chí với cô ấy rồi, đối với nhà tài trợ nào cũng đều không còn sự nhiệt tình như lúc đầụ Hơn nữa, nếu như thật sự có cơ