⬅ Trước Tiếp ➡

không a?” Cô mới vừa tỉnh ngủ, liền đem tay luồn vào trong quần anh, giúp anh giảm bớt khó chịụ Chưa đến vài phút, dương vật người đàn ông trong tay run rẩy, anh lại kêu lên, “Muốn đi vệ sinh…” Vãn Phong nhanh chóng tìm khăn giấy lại đây tiếp được cái gọi là “nước tiểu”.
Quả nhiên anh đã xả “Nước tiểu” xong thoải mái, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Vãn Phong làm xong xuôi rồi nhanh chóng đi rửa tay.
Cô cảm thấy cần phải đi tìm bác sĩ hỏi một chút, bệnh của Đại Sơn là bệnh gì a.
Như thế nào mỗi ngày đều phải khó chịu rất nhiều lần.
Lần trước cô đã đáp ứng Trình Vũ dẫn nó đi săn chim sẻ, nhưng mà vẫn luôn bận không thể đi được, cô thấy hôm nay thời tiết đặc biệt tốt, Vãn Phong chuẩn bị đồ đạc xong, mang theo Trình Vũ cùng Đại Sơn cả ba cùng nhau đi lên núi.
Đại Sơn có thay đổi vài bộ quần áo, cũng chưa được vừa người, nhưng đêm hôm qua, Vương Hoa Như sau khi trở về, mang về vài bộ quần áo từ trong thôn đưa tới.
Nói là mọi người thấy Đại Sơn đáng thương cho nên đã cho anh đồ mặc.
Vãn Phong cũng không nghĩ gì nhiều, lấy vài bộ quần áo đều giặt cho sạch sẽ, cô ướm thử lên trên người Đại Sơn so đo, vừa lúc thích hợp, hôm nay liền cho anh thay.
Đồng phục lao động màu xanh biển đậm khi mặc trên người anh giống như mặc ở trên người người mẫu, nháy mắt một cái đem quần áo lao động này nhìn đẹp mắt hơn rất nhiềụ Vãn Phong cho anh mặc xong quần áo, không khỏi khen một câu, “ Đại Sơn nhà mình chính là một anh chàng soái ca.” Đại Sơn liền cười ngây ngô.
Ba người cùng nhau đi lên núi, Vãn Phong trong tay cầm ná, Trình Vũ trong tay cầm cái sọt nhỏ, chờ chị gái săn được chim sẻ liền đem bỏ vào trong giỏ.
Trên núi này ngày thường cũng có không ít người, Vãn Phong săn được hai chỉ chim sẻ, liền gặp một đoàn người khác cũng lên núi săn chim sẻ.
Người đi đường kia đa số đều là những chàng trai bằng tuổi cô, bên người cũng mang theo những chú nhóc choai choai trạc tuổi Trình Vũ.
“Vãn Phong ” Một chàng trai có làn da đặc biệt đen nhìn thấy Vãn Phong hưng phấn mà vọt lại đây, lộ ra một hàm răng trắng sáng, “Cậu cũng tới săn chim sẻ a?” Vãn Phong gật gật đầụ “Tớ bắn trúng rất nhiều, cho cậu một ít này.” Lưu Tráng Tráng nói xong đem sọt chim sẻ của chính mình tất cả đều đổ vào trong sọt của Trình Vũ, “Em trai cậu thích ăn, ăn nhiều một chút.” Trình Vũ thèm đến chảy nước miếng, nghe vậy chạy nhanh lại nói lời cảm ơn, “Cảm ơn anh trai Tráng Tráng .” “Trình Vũ.” Vãn Phong có điểm không cao hứng, cô chưa bao giờ thích tiếp nhận quà từ người khác, huống hồ cô cùng Lưu Tráng Tráng cũng không có quan hệ thân thích, thiếu nhân tình người ta cũng không tốt lắm.
“Lưu Tráng Tráng, chính mình tớ sẽ săn được, không cần cậu cho đâụ” Vãn Phong nói xong muốn đem chim sẻ trả về cho cậụ Lưu Tráng Tráng nóng nảy, “Ai, Vãn Phong, đừng a, tớ săn tương đối mau, cho cậu thì cậu liền cầm đi.” Khi cậu nói chuyện, vẫn luôn tò mò nhìn về phía Đại Sơn của bọn họ, cậu ta lại vội vàng hỏi một câu, “Nghe nói nhà cậu có một người ngốc, nhiều người thì phải ăn nhiều cơm, cậu coi như thêm một phần cơm đi.” Nói đến người ngốc kia, phía sau cậu có một đám người đều nở nụ cười chế giễụ


⬅ Trước Tiếp ➡