Cậu nhìn sang cô bé mặc váy đỏ đang chăm chú ngắm nhìn họa sĩ vẽ tranh bên cạnh. Barcelona có truyền thuyết nổi tiếng liên quan đến dũng sĩ giết rồng, vị dũng sĩ ấy đã cứu một cô gái xinh đẹp khỏi khu nhà ở Casa Batlló [*].
[*] ] Casa Batlló: là một tòa nhà có kiến trúc rất đặc biệt và là địa điểm du lịch nổi tiếng của Barcelona, Casa Batlló có nghĩa là “Ngôi nhà của những chiếc xương”. Mái nhà của Casa Batllo được ví như xương của con rồng khổng lồ bị giết bởi thánh George.
Carlos nghĩ, nếu như cô gái đó là Bella, cậu nhất định sẽ sẵn sang giương thanh đao lên, lao vào bụi gai mà không có chút sợ hãi.
Thật ra hôm nay cậu luôn muốn nói với Bella rằng: Em thật xinh đẹp , nhưng ánh mắt Bella nhìn cậu khiến cậu ngượng ngùng, cậu muốn ngăn ánh mắt ấy lại nhưng chẳng nỡ chút nào.
Đợi đến khi cậu muốn nói rằng Em nhìn anh nữa đi,nhiều thêm một chút càng tốt. thì Bella lại không nhìn nữa.
Điều này làm cậu không vui chút nào.
Có điều Bella bỏ tiền nhờ họa sĩ vẽ tranh, vậy... Hẳn là cô sẽ mang về nhà.
Nghĩ đến đây đã thấy phấn khích rồi.
Những đám mây màu đỏ dần lan khắp mặt cậu. Mấy ngày nay nóng thật đấy, Carlos thầm nghĩ.
Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi, chốc lát họa sĩ đã vẽ xong. Tô Thanh Gia gọi Carlos lại: “Vẽ xong rồi, anh xem chút đi, có phải rất đẹp không?” Cô lại nói: “Anh đứng đó lâu vậy, tay anh có mỏi không? Hay là để em cầm hoa đi.”
Carlos vội vàng cầm hoa lui về phía sau, ấp a ấp úng: Không... Không cần đâu, tay anh không mỏi... Anh có thể cầm được mà.”
Tô Thanh Gia đột nhiên cảm thấy mình giống một tên cướp mạnh mẽ đoạt đi quần áo của dân nữ. Ôi trời! Cô đang nghĩ đến chuyện quái gì thế này?
“Được rồi, vậy nếu anh mệt thì nói với em, để em cầm thay. Này, anh xem thử tranh có đẹp không?”
Carlos ôm hoa trong ngực, ngắm nhìn Tô Thanh Gia. Khi xác định đối phương đang ngắm nghía bức tranh chăm chú, cậu mới dám bước nhẹ lên trước một bước. Trên giá vẽ bằng gỗ là giấy vẽ trắng thuần, những nét vẽ uyển chuyển hiện lên dưới đôi tay lưu loát của người họa sĩ, từng đường nét đều được khắc họa rất kỹ, hoa tươi trong lòng nửa che nửa lộ xương quai xanhcủa cậu.
Nơi khiến người khác rung động nhất là đôi mắt cậu, đôi mắt ấy dường như có thể làm tan chảy và làm ấm cả đỉnh núi tuyết Pyrénées. Dường như họa sĩ rất ưu ái dáng vẻ của cậu, độ cong và độ rậm của hàng mi đều được vẽ tương xứng, ánh mắt lóe lên, nhìn về nơi xa xôi nào đó.
Hóa ra trong mắt người khác cậu có dáng vẻ này. Carlos thầm nghĩ, không biết trong mắt Bella thì sao? Trong lòng cô có phải cậu cũng ấm áp và dịu dàng như thế không?
Cậu không dám hỏi ra ngoài miệng, lúc này, cậu cảm thấy lời sơ Rosa hiền lành nói không sai, làm người phải có hy vọng và biết chờ đợi.
Cậu hy vọng Bella cũng nghĩ như vậy.
Rất nhiều năm về sau, bức tranh này được xuất hiện trong buổi đấu giá từ thiện nhằm viện trợ trẻ em châu Phi. Không ai có thể xác định bức tranh này được vẽ ở đâu, do họa sĩ nào vẽ, nhưng ánh nhìn của cậu bé năm ấy dường như có thể xuyên thủng trang giấy, đi vào lòng người.
Tên cậu thiếu niên ấy đã vang vọng khắp thế giới, tính ra thì có đến hàng trăm triệu người đã điên cuồng hò hét tên cậu, đã si mê muốn lấy được áo chơi bóng thấm đẫm mồ hôi của cậu. Cậu trở thành dấu ấn của thời đại mới.
Bức tranh ấy được chính cậu đặt tên “Cậu bé xinh đẹp”.
_______