⬅ Trước Tiếp ➡
“Mẹ! Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần, đừng mê tín những thứ này, bình thường mẹ tin con sẽ không nói gì, nhưng mà đây là cháu nội của mẹ, mẹ muốn hại chết nó sao!”. Con dâu của thím Chu tức giận.
Thím Chu cũng ủy khuất: “Sao mẹ lại hại Nguyên Soái chứ? Bình thường mẹ đau lòng nó nhất”.
“Mẹ, xin lỗi, con quá gấp rồi, con biết mẹ cũng vì tốt cho Nguyên Soái, nhưng chuyện này phải tìm bác sĩ, mẹ tìm thần côn này từ thôn quê nghèo đói, bị gạt tiền là chuyện nhỏ, nhưng nếu làm lỡ bệnh tình của Nguyên Soái thì không xong”.
Con dâu của thím Chu ăn mặt rất sĩ diện, là một người tri thức, tin vào chủ nghĩa vô thần, bình thường ghét nhất những thần côn giả thần giả quỷ.
Đây cũng là hiện trạng lúng túng của Tô Khả Khả và ông lão Tô, người đời trước cũng còn biết xưng ông lão Tô một tiếng Tô đại sư, nhưng bây giờ vừa nhắc tới núi Đào Hoa, những người trẻ tuổi kia đều sẽ nói, trên núi có một thần côn già ở cùng một thần côn nhỏ.
Sau đó, ông lão Tô không tiếp tục làm ăn ở thôn Đào Hoa nữa, không kiếm được tiền không nói, còn có thể có danh tiếng xấu là gạt người.
Ông lão bây giờ cũng phải đến chốn đào nguyên phong cảnh bên ngoài bày hàng, bán bùa hộ mệnh, bói toán gì gì đó.
Lúc trong phòng ồn ào, ánh mắt Tô Khả Khả lại rơi trên giường.
Đứa trẻ trên giường hơi há miệng, nước bọt chảy thẳng ra ngoài, thỉnh thoảng đảo mắt, trông có vẻ có chút ngu xuẩn.
…Là chứng lìa hồn.
“Thím nhỏ, bệnh này của con trai cô hoàn toàn không thể trì hoãn”. Tô Khả Khả đột nhiên mở miệng.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nghiêm mặt nói: “Chờ đến lúc xế trưa, hồn của nó sẽ không chịu nổi ánh mặt trời mãnh liệt này, sẽ trở nên càng ngày càng yếu”.
Thím Chu nghe những lời này thì sợ đến mức trái tim bật ra, liền vội vàng hỏi cô: “Sư phụ nhỏ Tô, cô có ý gì?”.
Tần Mặc Sâm đứng sau lưng Tô Khả Khả ánh mắt khẽ động, nhưng mà cũng không hỏi gì.
Tô Khả Kar làm chính sự, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, trông có vẻ dữ dằn.
Hừ, cô cũng có lúc phát cáu
“Cô bé này, tuổi còn quá trẻ, không cố gắng học hành, lại học những thứ thần côn lừa bịp người khác kia, cái gì mà ba hồn bảy vía, những thứ này đều là thuyết pháp lừa người trong TV tiểu thuyết!”. Con dâu của thím Chu nổi giận nói.
Tô Khả Khả không để ý đến cô ta, trực tiếp nhìn về phía thím Chu: “Thím phải suy nghĩ kĩ, nếu như tôi cứu được cháu nội của thím, thím thanh toán tiền thù lao tương xứng, nếu như thím không cần, tôi sẽ không nhúng tay vào, chuyến đi này của chúng tôi cũng không thích xen vào việc của người khác”.
Hừ, cô cũng có lúc phát cáu đấy.
“Cứu, tiểu sư phụ Tô cô nhất định phải cứu cháu tôi! Ở nhà, tôi quyết định!”.
“Mẹ! Mẹ muốn hại chết Nguyên Soái sao!”. Con dâu của thím Chu tức giận đến sắp khóc.
“Quyên à, con hãy nghe mẹ một lần đi”.
Con dâu của thím Chu, cũng chính là Trần Ngọc Quyên, ánh mắt quét về phía Tô Khả Khả, đang muốn trách cứ vài câu, nhưng không cẩn thận lướt lên người Tần Mặc Sâm.
Chú ý tới người đàn ông này, cô ta bỗng dưng ngẩn ra.
Tâm tư vừa rồi con đặt lên người đứa trẻ và thần côn nho, cũng không chú ý đến vị “người hầu” này.
Anh hình như cố ý làm giảm đi cảm giác về sự tồn tại của mình.
Nhưng mà, khi ánh mắt của cô ta chạm phải đối phương, phát hiện người này căn bản không có cách nào bỏ qua.
Sau khi vào nhà, Tần Mặc Sâm lấy kính râm xuống, lộ ra gương mặt xuất chúng kia.
Người đàn ông ngũ quan thâm thúy, anh tuấn không ngớt, từ đầu đến chân không có gì không giỏi, khí chất trầm ổn, quanh thân ưu nhã quý tộc, ở trong căn nhà đơn sơ này có vẻ không hợp nhau.
“Cho cô ấy một chút thời gian, nếu như trị không hết tôi sẽ giúp cô hẹn trước mới chuyện gia tốt nhất ở bệnh viện số một thủ đô”. Tần Mặc Sâm chống lại ánh mắt của Trần Ngọc Quyên, đột nhiên mở miệng nói.
Trần Ngọc Quyên nghe lời này thì sửng sốt.
Cho dù ngày hôm nay cô ta mang con trai đến thủ đô, bệnh viện hạng kém cũng chưa chắc có chỗ, chứ đừng nói đến bệnh viện hạng nhất.
Đổi lại là người khác, cô ta sẽ có thể thấy đối phương nói mạnh miệng, nhưng cô ta không khỏi tin tưởng lời nói của người đàn ông trước mắt này.
“Được, tôi cho các người thử xem, nhưng mà các người đừng mở tưởng cho con tôi uống nước bùa gì đó, ăn vật gì đó kỳ quái ngay trước mặt tôi!”.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Khả Khả nhíu một cái, vô cùng nghiêm túc sửa lại: “Lúc trúng tà mới có thể uống nước bùa trừ tà, đứa trẻ này chỉ mất hồn, không phải trúng tà”.
Trần Ngọc Quyên vừa nghe thật sự là có uống nước bùa thì sắc mặt có chút khó coi.
“Thím Chu, tôi cần một chiếc ô đen có thể che đủ hai người”. Tô Khả Khả nói với thím Chu.
“Ô đen? Tiểu sư phụ chờ tôi mấy phút, tôi nhớ già lão Vương sát vách có ô đen, tôi lập tức đi mượn!”. Thím Chu vội vội vàng vàng ra cửa.
“Chú, tôi đi lấy túi của tôi, tôi cần vẽ bùa ngay tại chỗ”. Cô nhóc quay đầu nhìn chú cô, nói xong cũng chạy.
Bàn tay Tần Mặc Sâm bắt lấy vai cô nhấn một cái, cô nhóc liền vững vàng ngồi xuống đất.
“Tôi gọi điện thoại bảo trợ lý Ngô đưa tới”.
Giọng điệu không chậm chạp không vội vàng của người đàn ông hàm chứa một tia cảm giác mát lạnh, tiếng vọng trở lại, luẩn quẩn xung quanh căn nhà nhỏ một vòng rồi mới tiêu tan, khiến người ta nghe rất thoải mái.
“A? Có phiền phức chú ấy không?”.
“Anh ta để làm những cái này, sẽ không phiền phức”.
⬅ Trước Tiếp ➡