======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Truyện Ngôn Tình là kho tàng lưu trữ những di sản, thành tựu vô giá được truyền từ thời kỳ này sang thời kỳ khác, từ thế hệ này qua thế hệ khác.Chúng ta có thể chủ động tiếp cận tiếp nhận thêm nhiều kiến thức hơn nữa thông qua việc đọc Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Sở Mông vuốt vuốt mái tóc dài bị thổi tung lên, trong lòng như bị nghẹn lại, thân thể như bị đóng đinh tại chỗ, đến mức này sao? Đến mức này sao? Tưởng Lập Hàn cậu đến mức này sao?
Hắn tức giận? Cô còn chưa tức giận đâu!
Sở Mông chỉ có thể cam chịu số phận kéo rương hành lý đến trạm tàu điện ngầm gần trường học.
Khu nhà giàu ở phía nam thành phố cách xa sự ồn ào náo động của phố xá sầm uất, tiếp giáp với núi và sông, nhìn về hướng Lâm Giang, nhìn dòng sông dưới ánh trăng sóng gợn lăn tăn, những bông hoa trắng nhỏ trên bờ lấp lánh trong gió.
Về đến nhà, mẹ Sở Mông đang ở sau bếp cùng mấy dì vừa rửa chén vừa nói chuyện phiếm, hiển nhiên ngay cả cơm chiều sau bếp cô cũng không đuổi kịp.
Mẹ Sở Mông là quản gia của Tưởng gia, làm việc khéo léo lại nghiêm túc, đầu óc không chút cẩu thả, có nề nếp, làm Tưởng phu nhân ưa thích.
Bà thấy Sở Mông đã trở lại, hướng tới phòng trong bĩu môi, “Thiếu gia cho phép con trở lại, đi tìm cậu ấy”.
Sở Mông giống như quả bóng bị xì hơi, cả người héo rũ một chút, “Con còn chưa có ăn cơm đâu”.
Mẹ Sở đang kiểm tra những chiếc mâm sứ sáng bóng, lấy ra mấy cái không sạch để cho dì giúp việc rửa lại, cũng không ngẩng đầu, “Ngoan ~ Mông Mông nghe lời, đi trước”.
************
Cửa phòng ngủ khép hờ, tiếng nước chảy tí tách tí tách truyền tới từ trong phòng tắm, Sở Mông hắng hắng giọng, kính cẩn lễ phép nói, “Thiếu gia, cậu tìm tôi có chuyện gì sao?”
Cánh cửa phòng tắm mở ra, hơi nước quanh quẩn trong không khí, dưới người Tưởng Lập Hàn bọc một cái khăn lông liền đi ra, bắp đùi săn chắc, Sở Mông cố ý không nhìn tới chỗ khả nghi nhô ra ở dưới háng của hắn, đường nhân ngư trên eo hẹp rõ ràng mê người, một giọt nước nhỏ trước ngực màu lúa mạch của hắn từ từ trượt xuống.
Hắn thật là…Nhất cử nhất động đều chọc người phạm tội.
Tưởng Lập Hàn đến ngồi xuống trên giường, tiếng nói như tiếng đàn cello trầm thấp có khuynh hướng cảm xúc đều đều, “Giúp tôi lau tóc.”
Một câu “Tôi sẽ không lau đâu?” Tới bên miệng, Sở Mông cuối cùng nuốt xuống, đi tới hộc tủ lấy khăn lông khô ráo, đặt khăn lên mái tóc đen của hắn, chà lau qua lại.
Trong phòng, người đàn ông cao lớn đang ngồi, người phụ nữ yểu điệu đứng bên cạnh, lau tóc cho hắn, hình bóng của hai người phản chiếu trên sàn nhà màu tối.
Hai người cũng không nói gì, Sở Mông rất là hưởng thụ sự im lặng như vậy, trong lòng suy nghĩ hiện tại ở sau bếp còn có cái gì để ăn.
Lau xong, Sở Mông đang muốn tránh ra, liền bị ôm lấy thắt lưng kéo lại, cả người đứng không vững, ngã xuống đệm giường mềm mại.