⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến đây, Sở Mông cam chịu số phận tay nhỏ bé dần dần đi xuống, dưới bụng hắn bị chiếc khăn lông che dấu quái vật khổng lồ, tuy nói không tình nguyện, nhưng cũng không còn cách nào khác, tay nhỏ run lẩy bẩy, “Thiếu gia…Tôi, tôi có thể giúp cậu…”
Cô bắt gặp ánh mắt của Tưởng Lập Hàn, tròng mắt đen bình tĩnh dửng dưng không một gợn sóng, làm người ta đoán không ra hắn đang suy nghĩ cái gì.
Sở Mông nhất thời cảm thấy có chút ủy khuất, cô đói đến mức ngực dán vào lưng, còn phải “hầu hạ” hắn.
Trời mới biết giúp hắn khẩu giao một hồi, cái miệng nhỏ nhắn của cô mỏi nhừ.
Tưởng Lập Hàn không phản ứng nhiều, dưới thân gắt gao đè nặng con mồi nhỏ của mình, ngón tay hắn vuốt ve gò má cô, giọng điệu khí định thần nhàn, “Hiện tại không nghĩ cho tôi chạm vào, là muốn thủ thân cho người đàn ông khác?”
(*) Khí định thần nhàn: tâm trạng bình tĩnh.
Hắn quả nhiên vẫn là vì chuyện buổi chiều mà lòng dạ hẹp hòi.
Sở Mông vươn tay ôm cổ Tưởng Lập Hàn, sau khi tắm trên cơ thể hắn có một mùi thơm nhẹ, không biết có phải là mùi hormone hay không, rất là dễ ngửi, lại hợp với vóc người cường tráng của hắn, quả thực chính là thuốc kích thích tình dục trong nhân gian.
Cô chân chó làm bộ đáng thương, “Tôi đói bụng…Tôi còn chưa ăn cơm nữa.”
Tưởng Lập Hàn sáp đến gần, vồ lấy môi của cô, tươi như hoa đào, một cái tay khác của hắn nắm lấy một bên ngực của cô, liền có thể cảm giác được, cách vải dệt hơi mỏng, đầu v* cô cứng rắn, giọng điệu hắn tà ác, “Nên đem cậu nhốt ở trong nhà.”
Sở Mông bị hắn trêu chọc lợi hại, quần lót lại ướt vài phần, ngẩng đầu lên đáp lại nụ hôn của hắn, dụ dỗ triền miên đến say lòng người, cô quả thực mềm thành một bãi xuân thủy ở dưới thân Tưởng Lập Hàn.
Tay Tưởng Lập Hàn chạm vào quần lót nhỏ của Sở Mông, đẩy quần lót cô ra, kiều huyệt non mềm, huyệt thịt ẩm ướt mềm mại, giống như một cái miệng nhỏ.
Ngã xuống giường Sở Mông bị hôn đến ý loạn tình mê, thắt lưng bị giữ chặt, vòng eo hẹp của người đàn ông ưỡn thẳng, tiểu huyệt mềm mại yêu kiều liền bị hung hãn xỏ xuyên qua!
“A…Cậu…Thật lớn…A…Thật sự rất lớn…” Sở Mông kêu một tiếng, nắm lấy tấm chăn mỏng ở dưới thân, thừa nhận Tưởng Lập Hàn ở trong cơ thể cô nhàn nhạt luật động thật sâu.
“Nhịn một chút.” Môi mỏng của Tưởng Lập Hàn dán ở cổ Sở Mông, ái muội liếm hôn, dưới thân lại dùng sức mà thảo phạt kiều huyệt của cô, ra sức thọc vào rút ra.
Hai tay của hắn xoa nắn núm vú trắng như tuyết của cô, giống như là thỏ trắng nhảy lên, hắn nhìn đến đỏ mắt, “Lại không phải là lần đầu tiên bị tôi thao, thả lỏng một chút.”
Lại không phải là lần đầu tiên.
Nhưng Sở Mông vẫn cảm thấy rất trướng, giống như là huyệt nhỏ bị căng ra tràn đầy, trong cơ thể là Tưởng Lập Hàn có cảm giác tồn tại khó có thể dùng lời để diễn tả, “A…A ha…Thật sự rất lớn…Muốn chết…”
Khi nói chuyện, chân Sở Mông giãy giụa vài cái, dưới thân khăn trải giường đã ướt đến rối tinh rối mù.

⬅ Trước Tiếp ➡