⬅ Trước Tiếp ➡
Tưởng Lập Hàn biết rõ còn cố hỏi, “Tôi thế nào?”
Hắn!
Hắn!
Hắn còn nói mà không biết xấu hổ?!
Tháng trước Tưởng Lập Hàn muốn đến nước Mỹ để thi đấu, lòng hắn quả thực rất xấu, xấu đến hư hỏng!
Bắp đùi của cô bị đẩy ra, trứng rung được nhét vào huyệt nhỏ của cô, ấn đến tần suất cao nhất, hắn còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Tôi phải đi nửa tháng, tiểu huyệt hư hỏng trống rỗng chảy ròng nước làm sao bây giờ? Trước tiên cho hoa huy*t giảm bớt ngứa ngáy.”
Người này thật là chẳng biết xấu hổ mà!

---
Cậu bị lộ ngực
Đặt ly sữa bò xuống, Sở Mông ăn xong một ít thức ăn Tưởng Lập Hàn đem đến, lại khôi phục thành bộ dạng thiếu nữ đầy sức sống.
Sở Mông vuốt phẳng làn váy, quần lót nhỏ ướt đẫm sớm đã không thấy bóng dáng, cô đang muốn đứng lên trở về phòng của mình ngủ, lại bị Tưởng Lập Hàn một phen ôm đến trên giường.
Cô lên tiếng, “Ai…Tôi phải về phòng.”
“Ngủ.” Tưởng Lập Hàn lời ít ý nhiều nói một câu, ôm lấy cô, không biết có phải hay không nguyên nhân là từ nhà ăn ở trường học, cô gầy đi một ít.
Sở Mông mệt mỏi một ngày, không nghĩ giãy giụa, nặng nề ngủ.
Sáng sớm hôm sau, yên lặng một đêm, người hầu trong nhà đã bắt đầu bận rộn một cách có trật tự.
Sở Mông thức dậy sớm, mơ mơ màng màng, sợ bị người phát hiện cô qua đêm ở trong phòng thiếu gia, tóc dài lộn xộn đến eo, muốn mang dép lê trên đất, trở về phòng ngủ tiếp.
Không nghĩ Tưởng Lập Hàn đã tỉnh, hắn bước ra khỏi phòng tắm, thấy cô rời giường, “Không ngủ một lúc nữa?”
“Tôi phải về phòng ngủ.” Sở Mông ngáp một cái, thấy hắn mặc áo ngắn tay quần đùi, bộ dáng nhàn hạ, “Thiếu gia, cậu muốn đi đâu a?”
======= Truyện Ngôn Tình hay ====== Tuy nhiên dù vô tình hay chủ động thì bạn cũng sẽ nhận được những trải nghiệm thú vị khi đọc Truyện Ngôn Tình .
Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Nghe vậy, đôi mắt Tưởng Lập Hàn tinh quang chợt lóe, bên mép treo một nụ cười nghiền ngẫm, hắn đi đến đứng trước tủ rót nước, “Đi bơi lội.”
Sở Mông vừa nghe, hoàn toàn không còn buồn ngủ, trong đầu bóng đèn nhỏ sáng ngời, cuống quít xuống giường kéo hắn tay, “Cậu mang theo tôi có được hay không?”
Trường Đại học Nam Đại giáo dục cực nghiêm, kiểm tra bơi lội phải đạt tiêu chuẩn mới có thể tốt nghiệp.
Sở Mông chính là vịt trên cạn điển hình, mỗi lần Dương Đào đến bể bơi để luyện tập, đều gọi cô đi cùng.
Sở Mông không những không bơi được, còn luôn lôi kéo Dương Đào ở bên cạnh bị sặc nước.
Thời gian dài, Dương Đào đều trộm đi một mình, không gọi cô đi cùng nữa.
************
“Cậu muốn cảm ơn tôi như thế nào?”
Mới vừa thay đồ xong xuôi, Sở Mông lên xe liền nghe thấy Tưởng Lập Hàn hỏi cô như vậy, ngón tay dài nhẹ gõ lên tay lái, bên môi nhàn nhạt ngậm ý cười.
“Ách…” Sở Mông thực sự suy nghĩ kĩ một hồi lâu, muốn lấy thịt để đền bù, toàn thân cô đã sớm để cho hắn ăn hết sạch, cái khác quả thực không cho được.
Tưởng Lập Hàn khởi động ô tô, ném xuống một câu nhẹ bẫng, “Chính cậu suy nghĩ thật tốt.”

⬅ Trước Tiếp ➡