⬅ Trước Tiếp ➡

“Là con. Nhưng đó là tiền mẹ cho con. Bà không muốn điều trị hóa chất nữa. Mẹ nói sống như thế chỉ thêm đau khổ.”
Ông Tô giận run
“Tô Lê Tố Đến giờ con còn không hiểu vì sao mẹ con lại nói như thế sao?”
“Ba... Nhắc đến mẹ, con chẳng lẽ không có quyền đau lòng sao? Ba rõ ràng biết, con yêu mẹ không thua kém gì ba cả.”
“Hừ ”
Cả hai người rơi vào im lặng.
Không khí quanh bàn ăn tràn ngập u buồn.
Tô Già Ni hỏi thẳng
“Khi nào chính thức ly?”
“Xong thủ tục chia tài sản, hoàn tất hồ sơ. Chắc sẽ sau sinh nhật con.”
“Vậy tốt. Đến lúc đó, con... không về với ai cả.”
“Nini...”
Ông Tô lập tức chen vào
“Tiểu Già Ni nhà chúng ta lựa chọn rất đúng. Sau này đừng dính dáng đến hai người đó nữa. Có việc thì tìm ông ngoại. Dù ông không có khối tài sản hàng tỷ như hai người kia, nhưng còn có cái phòng khám Đông y, đủ nuôi sống cháu gái ông ”
“Vâng, con ở với ông ngoại.”
“Ông ngoại mong còn không được Ông chỉ sợ con chê Tô Thị quê mùa, không bằng Bắc Kinh hiện đại thôi.”
“Sao lại thế được. Hồi nhỏ sống với ông bà ngoại ở Tô Thị, con có rất nhiều kỷ niệm vui vẻ.”
“Giỏi lắm, tiểu Già Ni của ông không giống hai cái kẻ hám danh hám lợi kia ”
Tô Lê Tố chen vào
“Ba... Sau khi ly hôn, con sẽ về Tô Thị sống.”
Ông Tô trừng mắt đầy ghét bỏ
“Về thì về, đừng có đến tìm ta Mẹ con lúc còn sống mua cho con cái nhà làm của hồi môn, chẳng phải con đã bán rồi lại mua lại à? Không thiếu chỗ ở đâu Ở đó đi, đừng phiền ta ”
Tô Lê Tố Rốt cuộc ai mới là con ruột của ông vậy trời?
Tô Già Ni đưa ông ngoại về Tô Thị, nhân tiện ở lại thêm vài ngày. Mãi đến khi nhận được thông báo tham dự lễ tốt nghiệp cấp ba và lễ trưởng thành, cô mới quay lại Bắc Kinh.
Trước hội trường trường Trung học trực thuộc Bắc Kinh.
Tiếng người ồn ào, không khí vô cùng náo nhiệt.
Các nữ sinh ăn mặc lộng lẫy, váy áo xinh đẹp, người trang điểm đậm, người thì nhẹ nhàng thanh thoát, tất cả đều rạng rỡ như hoa. Đám nam sinh thì phần lớn mặc vest đen, đeo cà vạt, tóc vuốt bóng loáng, giày da sáng bóng, dáng vẻ chững chạc như quý ông nhỏ.
Kiếp trước, Tô Già Ni từng được mẹ chuẩn bị sẵn một chiếc váy lụa màu nude cao cấp, kiểu dáng gợi cảm và mềm mại, để cô nổi bật nhất trong buổi lễ và khiến Trì Vực phải kinh ngạc.
Nhưng kiếp này, cô không mặc bộ váy phô trương ấy.
Cô chỉ tiện tay chọn một chiếc váy đơn giản trong tủ, trang điểm nhẹ nhàng, đúng kiểu một người đến để làm nền, không muốn gây chú ý.
“Bạn cùng bàn a Cuối cùng cũng gặp lại cậu rồi ”
Tô Già Ni còn chưa kịp nhìn rõ, thì đã bị Lâm Noãn từ đâu chui ra ôm chầm lấy. Muốn từ chối cũng không kịp nữa rồi.
Lâm Noãn phấn khích đến mức giọng vang như chuông.
“Bạn cùng bàn, ông ngoại cậu tuyệt ghê Tớ thích Tô Thị lắm luôn á Bao giờ cậu đi nữa vậy? Dắt tớ đi với nha?”
“Được chứ. Lần sau có dịp, tớ mời cậu về Tô Thị chơi.”
“Thật không đó? Nói là phải giữ lời nha ”
“Ừm.”
Tô Già Ni hơi nhíu mày.
Cô cảm thấy có một ánh nhìn đang chiếu thẳng về phía mình nan lạnh lẽo, rõ ràng.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, thấy các bạn học đang túm năm tụm ba trò chuyện, không phát hiện được ai đang nhìn cô cả.
Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt của Trì Vực nan ánh mắt lạnh nhạt, lướt qua như vô tình, nhưng lại khiến tim cô chệch nhịp.
Tô Già Ni vội vàng cúi đầụ


⬅ Trước Tiếp ➡