Chương 19
“Cảm ơn... xin lỗi... thật ra tớ không cố ý để lại đến cuối đâu, cũng không cố ý muốn đi cùng cậụ..”
Trì Vực quay sang nhìn cô.
Ánh mắt anh lạnh đến mức khiến cô rùng mình, vội vàng buông tay anh ra rồi quay đầu bỏ chạy.
Ánh mắt Trì Vực càng thêm băng giá.
Tô Già Ni không phân biệt nổi rốt cuộc là kiếp trước, khi cô và mẹ cùng đến lễ trưởng thành, bị mẹ xúi giục đến tìm Trì Vực chụp ảnh và mời anh đi ăn bị anh từ chối trước mặt mọi người...
Hay là hiện tại, cùng anh bước qua cổng trưởng thành, bị ánh mắt của anh ghét bỏ đến tột cùng.
Đaụ.. đều như nhaụ
Tiếp theo là phát bằng tốt nghiệp và ảnh kỷ yếụ
Tô Già Ni cầm lấy ảnh, chẳng thèm nhìn, bỏ luôn vào túi.
Cô vẫn nhớ như in tấm ảnh kỷ yếu của kiếp trước nan lúc đó, cô lén chen lên phía trước, đứng ngay trước mặt Trì Vực, đẩy hết các nữ sinh khác ra xa.
Vì thế, trong bức ảnh kỷ yếu ấy, cô và Trì Vực... đứng một trước một saụ
Sau khi đính hôn, cô còn cắt riêng bức ảnh ấy, lưu thành ảnh đôi, xem như kỷ niệm hiếm hoi của hai người thời cấp ba.
Nhưng kiếp này, bức ảnh đó không còn là duy nhất.
Giờ đây, trong nhóm lớp, ảnh hai người bước qua cổng trưởng thành đang bị truyền đi như vũ bão.
“Góc này mình chụp đẹp ghê luôn á ”
“Công nhận, nhìn y như ảnh cưới luôn ha ”
“Thật ra nếu Tô Già Ni hôm nay ăn mặc nổi bật hơn tí thì đúng là hoàn hảo ”
“Khoan khoan, góc mình chụp còn xịn hơn nè Nhìn ảnh đi, Trì Vực có vẻ không còn quá lạnh lùng như thường ngày đúng không?”
“Ủa khoan đã, mấy người xem cái ảnh này đi Trì Vực hình như... đang mỉm cười?”
“Sao có thể chứ? Góc chụp lừa mắt thôi Ai từng thấy Trì Vực cười bao giờ đâu?”
“Khóe môi cong nhẹ thế kia là cười rồi đó, đừng chối. Hay do chỉnh ảnh mà thành vậy?”
“Thôi kệ, nói gì thì nói, Tô Già Ni theo đuổi Trì Vực dữ dội vậy, cuối cùng cũng cùng anh ấy đi qua cổng trưởng thành. Chắc cười sướng muốn ngất luôn quá ”
Không hề.
Cô... xấu hổ muốn chết, mặt đỏ rực, chỉ muốn biến mất.
Trong khi mọi người vẫn cười đùa, bàn tán nhiệt tình, chẳng ai để ý đến sự “tổn thương tâm lý” của người trong cuộc.
Tô Già Ni lặng lẽ rút khỏi nhóm lớp.
Ngay hôm sau, kết quả thi đại học Bắc Kinh được công bố.
Tô Già Ni bị Lâm Noãn kéo đến một nhà hàng sang trọng nổi tiếng, nghe nói là nơi mà mấy thủ khoa các năm thường chọn tổ chức tiệc cảm ơn thầy cô. Lâm Noãn bảo đến đó để dính phúc khí.
Vừa vào phòng, Tô Già Ni đã cảm thấy có gì đó sai sai.
“Cậu còn mời ai khác nữa à?”
“Không mà, chỉ có tớ với cậụ”
“Chỉ hai đứa tụi mình ngồi ăn trong phòng riêng thế này á?”
“Ha ha ha... Bạn cùng bàn, cậu nói chuyện cứ quá lên ấy.”
Tô Già Ni đi tới gần cửa sổ kính sát đất tầng hai nhìn xuống, vừa hay nhìn thấy một chiếc Cayenne quen thuộc, treo biển số xe quen thuộc, đang chậm rãi đỗ ngay dưới.
Đó chính là xe của Chu Minh Tỉ.
Cô híp mắt nhìn kỹ, quả nhiên, Chu Minh Tỉ từ ghế lái bước xuống, tự mình mở cửa sau, vừa cười vừa nói gì đó.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Tô Già Ni.
Quả nhiên, mười giây sau, một bóng người cao lớn quen thuộc bước xuống xe.
Là Trì Vực.
Anh vừa đi vừa cúi đầu lướt điện thoại.
Phía sau gáy trắng như tuyết của Tô Già Ni nổi lên một lớp da gà, ánh mắt đầy hoảng hốt.
Lâm Noãn cũng thò đầu ra khỏi cửa sổ sát đất, ánh mắt nhìn xuống phía dưới