⬅ Trước Tiếp ➡

Trong đầu toàn là hình ảnh về đứa con trai bé xíu của mình...
Rất lâu saụ
Cô cảm thấy có gì đó không đúng.
Ngẩng đầu lên...
Trước mắt là một người.
Áo thun đen quen thuộc.
Ngước lên cao hơn.
“Trì Vực...”
...
Ô ô ô... Con trai cô tuy chưa lớn, nhưng đường nét gương mặt lại rất giống anh.
Là con trai của hai người.
Tô Già Ni nhìn anh chằm chằm, nhưng lại xuyên qua anh, như thể đang nhìn thấy đứa con trai trong kiếp trước.
Trì Vực nhìn đôi mắt ầng ậc nước của cô, đôi má đầy nước mắt. Ngón tay anh khẽ động, luồn vào mái tóc đen mềm mại của cô. Thấy cô không né tránh, anh đặt cả bàn tay lên đầu cô, ấn nhẹ cô vào lồng ngực mình.
Chiều cao vừa vặn, trán cô tựa vào ngực anh.
Ô ô ô...
Nước mắt của Tô Già Ni lại càng tuôn nhiều hơn.
Trì Vực... liệu có biết... kiếp trước chúng ta từng có một đứa con không?
Cô rất muốn nói với anh...
Nhưng không thể.
Không thể nói với bất kỳ ai.
Sẽ không ai biết được.
Ô ô ô...
“Tô Già Ni.”
Anh gọi tên cô.
Giọng nói mát lạnh kéo cô trở về thực tại.
“Thi không tốt cũng không sao.”
“Không đậu Thanh Đại... cũng không sao.”
“Chờ đến khi cậu 18 tuổi...”
Tô Già Ni ngẩng khuôn mặt nhòe nước lên, ngắt lời
“Rồi sẽ gặp người khác tốt hơn cậu, ưu tú hơn cậu, phù hợp với tớ hơn... đúng không?”
Anh thường nói mấy lời đó.
Đến mức cô nghe mãi cũng thuộc.
Cô nhìn anh từ dưới lên nan chiếc áo thun đen đã bị nước mắt cô làm ướt, sắc mặt anh trông rất tệ, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ.
Nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nhưng giọng cô đã trở nên kiên cường
“Biết rồi.”
“Tớ sẽ gặp người đó. Cảm ơn cậu đã chúc.”
“Vừa nãy là tớ thất thố. Cảm ơn cậụ Xin lỗi vì làm bẩn áo cậụ Tớ sẽ không giặt giúp đâụ.. kẻo lại bị nói là lấy cớ để tiếp cận cậụ”
Trì Vực đứng yên, gương mặt điển trai lạnh băng không thay đổi.
Tô Già Ni hít mũi một cái, đeo ba lô lên, bước xuống bậc thềm.
Không ngoảnh đầu lại.
Điền nguyện vọng.
Tô Già Ni chọn xong, không chút do dự, nhấn nút nộp đơn.
Từ đó trở đi, tất cả các buổi tiệc, hội họp lớn nhỏ của bạn học, cô đều không tham gia.
Ai mời, cô cũng từ chối, nói là đang ở Tô Thị, không còn ở Bắc Kinh nữa.
Trên diễn đàn cấp lớp, bắt đầu truyền tai nhau
"Tô Già Ni thi không tốt nên trốn về quê khóc."
Cô không đọc nên không biết.
Lâm Noãn giận tím mặt, sau khi xin phép cô, đã đăng tấm ảnh bảng điểm của Tô Già Ni lên diễn đàn
“Nhìn kỹ vào Bạn cùng bàn của tôi thi được 693 điểm ”
Với số điểm này, tuy không lọt top 20 toàn thành phố, nhưng vào Thanh Đại là quá dư sức
Những người thi kém hơn bắt đầu nói bóng gió, móc mỉa
“Chắc do được Trì Vực kèm riêng nên mới thi được như thế.”
“Nếu Trì Vực dạy tôi 1 năm, tôi cũng thi được vậy thôi.”
“Trì Vực chắc không thoát khỏi bàn tay cô ta đâụ Không biết bị theo đuổi kiểu đó có đêm nào gặp ác mộng không...”
“Chắc Tô Già Ni đang âm thầm chờ ngày tung đòn cuối.”
Lâm Noãn cãi nhau tay đôi với cả diễn đàn.
Các bạn cùng lớp không chịu nổi nữa, cũng đồng loạt lên tiếng ủng hộ Tô Già Ni.
Còn có cả một nhóm... ngầm đẩy thuyền CP Tô Già Ni × Trì Vực
“Tô Già Ni và Trì Vực là định mệnh rồi còn gì ”
“Thế Bạch Yên Lạc tính là gì?”
“Ủa? Bạch Yên Lạc mới là chân ái của Trì Vực chứ? Đẹp đôi hơn nhiều ”
“Cậu đang nói gì vậy? Tô Già Ni nhà người ta là bạch phú mỹ chính hiệu đấy Có gì không xứng?”


⬅ Trước Tiếp ➡